Thương – hận, hận – thương cho đến bao giờ!

Share:
Ông Chính yêu cầu các thành viên Ban chỉ đạo thời gian tới tăng cường kiểm tra, đôn đốc, làm việc tại hiện trường các dự án để sâu sát hơn, “có thêm cảm xúc để làm việc” – Ảnh: VGP/Nhật Bắc.

Trong phiên họp thứ hai của “Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án quan trọng quốc gia, trọng điểm ngành giao thông vận tải” ngày 17 Tháng Chín, ông Phạm Minh Chính, Thủ tướng, Trưởng ban chỉ đạo cái ban có cái tên dài như đường quốc lộ khẳng định “giao thông vẫn là ‘điểm nghẽn’ lớn ảnh hưởng đến phát triển kinh tế – xã hội”.

Ông  Chính còn nói ông cần “sự vào cuộc quyết liệt, mạnh mẽ liên tục của cả hệ thống chính trị trên cả nước để tháo gỡ khó khăn, đẩy nhanh tiến độ các dự án giao thông vận tải trọng điểm quốc gia”, chứ một mình ông và bộ sậu của ông không thể làm được.

Phát biểu của ông Chính chắc sẽ khiến ông Phúc buồn lắm, nhưng biết làm sao được, vì ông Chính chỉ nói sự thật thôi. Ai cũng thấy ông Phúc thời làm thủ tướng, ông chỉ lo tô vẽ mấy cái “đầu tàu” thôi chứ chẳng biết giải quyết mấy cái “điểm nghẽn” quan trọng là như thế nào.

Kỳ này ông Chính chắc được ông Trọng “bật đèn xanh” nên mới đưa được “cả hệ thống chính trị” vào cuộc, do ông chỉ huy, để “tháo gỡ khó khăn, đẩy nhanh tiến độ…”

Nếu ông Trọng chưa “bật đèn xanh” mà ông Chính dám đặt “cả hệ thống chính trị” dưới tay ông thì xem như… ông ấy đang đi vào “tử lộ”!

Theo lời phát biểu của ông Chính, “nếu cứ làm như kiểu cũ (ý nói kiểu ông Phúc) với khối lượng như hiện nay thì các công trình, dự án sẽ vẫn chậm. Do đó, cần thay đổi cách nghĩ, cách làm, tư duy; nêu cao tinh thần trách nhiệm, cải tiến thủ tục; nếu vướng mắc ở các bộ, ngành thì người đứng đầu phải trực tiếp giải quyết”.

Ông Chính lại bồi thêm một “phát súng vào quá khứ”! Nói thế không khác chi “bôi bác” chính phủ ông Phúc, khi cho rằng ông Phúc không thay đổi cái đầu (lấy đâu cái khác mà đổi?), không thay đổi tư duy (ý nói ông Phúc chỉ có tư duy “đầu tàu” thôi) thì chả làm việc lớn được.

Cũng có thể ông Chính muốn ám chỉ ông Phúc chỉ biết làm theo lối mòn (ai cũng thấy mòn bóng luôn), và không có tinh thần trách nhiệm khiến mọi công trình, dự án đều chậm chạp, không đạt yêu cầu đề ra, để bây giờ chính phủ của ông phải giải quyết.

Nói chung, ý ông Chính nói là ông phải sửa chữa những sai sót của chính phủ tiền nhiệm, giờ giống như phải làm lại từ đầu, trong khi đó chính phủ có bao nhiêu việc phải lo. Thiệt là tội nghiệp.

Chúng tôi thương ông Chính quá. Càng thương ông, lại càng hận những người bỏ lại đống rác bắt ông dọn.

Ông Chính phát biểu khá nhiều, nếu hiểu đúng ý ông thì chính phủ trước đây (của ông Phúc) tổ chức đấu thầu “bầy hầy” lắm. Ông không nói là “diễn tuồng”, nhưng đại khái giống như thế: Lúc chưa làm thì tuyên bố công khai, minh bạch, nhưng khi bắt tay vào việc, mọi dự án lớn nhỏ đều “thông thầu”, cho “quân xanh, quân đỏ”, bán thầu, chia cắt dự án, mỗi thằng một chút, rồi phá nát rừng núi, đường xá thì ổ voi, ổ bò đầy ra. Đất nước không nát như tương mới lạ.

Nay ông Chính sẽ thẳng tay dẹp loạn, không để tình trạng “thông cống” tồn tại nữa, “quân xanh, quân đỏ” nào cà chớn ông bật đèn vàng cho tướng công an Tô Lâm xử lý triệt để theo tinh thần “chuyên chính vô sản”.

Nghe ông Chính quyết tâm làm, nhiều người thấy thương và lo cho ông quá! Không biết ông có kham nổi không, và không biết có “thế lực thù địch” nào cản phá ông không.

Người hiểu chuyện thì nói không sao, đã có “500 anh em công ty sân sau thân thiết” sẵn sàng chung lòng chung sức thực hiện kế hoạch to lớn của ông Chính để chia… tiền. Ai chẳng muốn có phẩn hùn trong các gói thầu các tuyến cao tốc Mai Sơn – QL45; Cam Lộ – La Sơn, Vĩnh Hảo – Phan Thiết – Dầu Giây; hay các dự án thuộc tuyến cao tốc Bắc – Nam; các dự án cao tốc Khánh Hòa – Buôn Mê Thuột, Biên Hoà – Vũng Tàu, Châu Đốc – Cần Thơ – Sóc Trăng;…

Đặc biệt là dự án sân bay Long Thành, do Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) làm chủ đầu tư. Ông Chính dặn dò là phải “đấu thầu công tâm, công khai, minh bạch, chọn một tổng thầu có kinh nghiệm, không chia nhỏ các gói thầu, vì tiềm ẩn rất nhiều tiêu cực”.

Nói tóm lại, trong phiên họp thứ hai của “Ban Chỉ đạo Nhà nước các công trình, dự án quan trọng quốc gia, trọng điểm ngành giao thông vận tải” vừa qua, ông Chính đã thể hiện một “tầm nhìn chiến lược” xa vời vợi, và cách thực hiện làm “trong sạch đội ngũ”.

Một lần nữa nghĩ lại thương ông, và hận những kẻ bỏ lại đống rác bắt ông dọn.

Ông Nguyễn Xuân Phúc qua cái nhìn của họa sĩ biếm Chuông – Ảnh: Trẻ Magazine (Garland/Texas)

Tôi nhớ hồi ông Phúc lên thay thế ông Dũng, cũng nói về “tầm nhìn chiến lược” nhiều lắm. Lúc đó người dân cũng thương ông Phúc lắm, vì ông như hiệp sĩ Đông Ki Sốt một mình một ngựa oánh nhau với cối xay gió; và hận người tiền nhiệm đã để lại gánh nặng quá lớn cho ông.

Đến khi ông Phúc ra đi, để lại ngổn ngang mấy chục cái “đầu tàu”, mỗi “đầu tàu” đi một hướng nên đất nước cứ “xàng xê” qua lại, “tiến thoái lưỡng nan”. Nghĩ thật hận ông, nên chúng tôi xoay qua thương ông Chính.

Tình cảm của chúng tôi cứ xoay qua xoay lại như thế, nên  e rằng đến khi ông Chính ra đi, người khác lên thay, chúng tôi lại hận ông mất. Người mới lại tiếp tục đưa ra khẩu hiệu “công tâm”, “công khai”, “minh bạch”, vân vân… và chúng tôi lại há hốc miệng ra chờ đợi với niềm thán phúc và niềm thương mến muốn phát tiết.

Chẳng hiểu các ông cứ làm người dân thương – hận, hận – thương như thế cho đến bao giờ! Mệt lắm rồi các ông ạ!

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Xóm Cũ
Mẹ yên lặng không nói gì thêm. Mấy năm nay đã quen di chuyển cứ sáu tháng một lần, Ba đổi đi đâu, Mẹ đem gia đình đi theo đó.
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: