Đánh mất sự tự tin bằng những ‘thói quen khiêm tốn và lịch sự’

Share:
Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on telegram
Share on whatsapp
“Dù bạn đến từ nông thôn hay thành thị, thành công của bạn quyết định bởi sự tự tin và những nỗ lực ngoan cường.” (Michelle Obama). Hình minh họa. Credit: Guilherme Stecanella/Unsplash
Hay nói xin lỗi, không đón nhận lời khen và dùng những câu có vẻ khiêm tốn nhưng lại thể hiện sự thiếu tự tin. Nếu thường xuyên như thế, bạn sẽ đánh mất luôn sự tự tin.

Xin lỗi…lung tung

“I am sorry!” “Please, forgive me!” là câu nói mọi người được dạy phải nói từ khi còn bé. Nhưng đó là khi bạn làm điều gì đó sai, bạn gây bất tiện hoặc khiến ai đó khó chịu, hoặc bạn lỡ xúc phạm người nào đó. Khi ấy, đương nhiên bạn phải xin lỗi. Nhưng nhiều người có thói quen, cứ nói một câu là mở đầu bằng từ “xin lỗi”, mặc dù không làm điều gì sai. Giả dụ như:

“Xin lỗi nhe, mình không coi phim đó đâu, chán phèo!”, “Xin lỗi, tui thích màu xanh, chứ màu đỏ nhìn nóng lắm.” “Làm việc ở nhà quen rồi, giờ không muốn “sáng vác ô đi, tối vác về’ nữa. Xin lỗi nha!”

Sở thích, thói quen, suy nghĩ của bạn, nếu không ảnh hưởng tới người khác, bạn đâu cần phải xin lỗi làm gì! Khi nói câu xin lỗi một cách không cần thiết, giống như bạn đang xúc phạm ai đó, hoặc áp đặt người khác làm theo bạn điều gì mà họ không muốn. Vô hình chung, bạn nghĩ mình là người kém cỏi và cần xin lỗi vì tất cả những việc mà bạn nghĩ là mình chưa hoàn hảo. Lâu ngày, bạn mất luôn sự tự tin, chỉ vì luôn nghĩ rằng mình…dở hơn người khác.

Nếu có lỗi, hoặc làm phiền, hay làm ai đó tổn thương, bạn mới cần nói lời xin lỗi. Hình minh họa. Credit: Vitolda Klein/Unsplash

Chuyên gia tư vấn Julia Kristina, tốt nhất, bạn chỉ nên dùng câu xin lỗi đúng lúc, hợp ngữ cảnh mà thôi.

“Dù bạn đến từ nông thôn hay thành thị, thành công của bạn quyết định bởi sự tự tin và những nỗ lực ngoan cường.” (Michelle Obama)

Từ chối lời khen

“Chà, hôm nay nhìn em xinh và tươi tắn quá!” “Em vẫn vậy mà, chẳng khác gì,” “Cậu mặc chiếc áo đẹp ghê nha, trẻ hơn mấy tuổi đấy!” “Xời, áo cũ mấy đời rồi.”

Những câu đáp khiến người khen cảm thấy mình…vô duyên vì có vẻ như khen không đúng chỗ. Nhưng đó là người khen, còn với chính bản thân bạn, khi phủ nhận một “lời nói đẹp” mà người khác nói về mình, đồng nghĩa rằng bạn từ chối lời khen của họ vì bạn không xứng đáng. Tính tự ti mặc cảm, thiếu tự tin xuất phát từ đây.

Có thể bạn mắc cỡ về lời khen, hoặc đúng là lời khen ấy chưa đáng để khen, thay vì từ chối, bạn nên cảm ơn về lời khen ấy trước, sau đó muốn nói gì thêm cũng được. Ví dụ, một người khen bạn: “Chà, hôm nay làm tốt đó nhe! Good job!” Thay vì đáp lại “Thường thôi mà, có gì đâu!”, bạn nên vui vẻ, trả lời: “Cảm ơn bạn đã khen, chứ không làm tốt thì…bị đuổi việc như chơi!”

Tự hạ thấp mình

Nhiều người lại có thói quen… “rào trước đón sau” bằng những câu có vẻ khiêm tốn, lịch sự, như “Đây chỉ là suy nghĩ của tôi, có thể đúng, có thể sai, nhưng….” Hoặc: “Tôi chẳng bằng ai, nên chỉ có thể đưa ra những nhận xét sau đây,…”

Tất cả những lời “mào đầu” này khiến người khác…mất hứng nghe bạn trình bày. Rõ ràng không ai hoàn hảo, và cũng chẳng ai đúng hoàn toàn, nên bạn “rào trước” như vậy, chẳng đem lại lợi ích gì, mà thậm chí còn làm những suy nghĩ, nhận xét của bạn bị…hạ bậc. Khiêm tốn là đức tính tốt, nhưng cũng cần thể hiện đúng chỗ. Nếu bạn muốn mọi người đánh giá cao ý tưởng, suy nghĩ, nhận định của bạn, tốt hơn hết, bạn phải tự tin về những gì bạn sắp nói. (Đ.T)

Share:

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on telegram
Share on whatsapp
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on telegram
Telegram
Share on whatsapp
WhatsApp
Share on linkedin
LinkedIn
Share on email
Email
Kênh Saigon Nhỏ: