Nhờ đại dịch, cha mẹ và con cái có cơ hội ‘xích lại gần nhau’

Share:
Hình minh họa: CDC/Unsplash.
Đại dịch COVID-19 giáng xuống nhiều tai ương khủng khiếp nhưng đồng thời cũng đem lại những giá trị cho con người, chẳng hạn giúp cho cha mẹ và con cái có dịp “xích lại gần nhau” hơn.

Rồi con sẽ trở về

Tối mỗi ngày, Melissa Anderson và mẹ đi bộ trước nhà. Hành trình qua lùm cây óc chó ngày nào cũng như nhau, nhưng các cuộc trò chuyện ngày càng sâu sắc.

Gia đình Anderson xem đây là may mắn bất ngờ. Anderson, 29 tuổi, là con thứ ba trong gia đình có bốn chị em gái. Cô không có nhiều thời gian ở với cha mẹ cho đến khi “chạy trốn” COVID-19 từ Los Angeles về Gridley thuộc Butte County, California, sống với bố mẹ vào mùa hè năm ngoái. Chỉ trong vài tháng, cô và bố mẹ tự nhiên thấy thân thiết hơn xưa rất nhiều.

Trước đây, ít khi Anderson có những giây phút thoải mái bên gia đình. Bố cô là một ông thầy giáo nghiêm khắc. Có lẽ “lây” tính chồng, nên mẹ cô cũng quy củ, ngăn nắp, thậm chí độc đoán đến mức khó chịu. Làm gì Anderson cũng sợ sệt và xa lánh, tựa như có bức tường ngăn cách giữa cô và bố mẹ. Cho đến khi lên đại học, cô quyết định học xa gia đình, đi học ở Los Angeles. Lúc dịch bệnh bùng phát, trường đóng cửa, cô mới trở về nhà. Lúc này, mọi chuyện hoàn toàn khác.

Anderson và mẹ có thói quen mỗi ngày đi bộ trên đường phố vào lúc hoàng hôn. Hai mẹ con trò chuyện nhiều chủ đề hẹn hò, tôn giáo, tiền bạc, quan hệ gia đình và mục tiêu cuộc sống. Thời gian này cho phép hai mẹ con hiểu nhau theo cách mới. Mẹ Anderson từng nghĩ con gái bà là người kín đáo và thiếu hành trang cần thiết cho cuộc sống. Nhưng giờ đây, mẹ con hiểu nhau, bức tường ngăn cách giữa họ không còn nữa. “Trước đây tôi đã không tin tưởng con gái. Giờ đây tôi muốn thành bạn của con tôi,” mẹ của Anderson nói. Đặc biệt, bố của Anderson cũng thay đổi suy nghĩ, ông cho rằng khi còn còn nhỏ, bạn nghiêng về phần cha mẹ. Nhưng khi con lớn lên, vai trò cha mẹ ít đi, mà trở thành bạn bè. “Con bé là một ‘người bạn’ rất tốt của chúng tôi,” bố của Anderson nói.

Đối với Melissa Anderson, quê nhà Gridley là nơi cô chưa bao giờ muốn trở về. Nhưng lần này, những cái ôm của mẹ khiến cô quặn lòng, vì đã quá lâu rồi không được chạm vào ai đó. Đôi khi cô cảm thấy mình đang sống lại tuổi thơ. Nhận được giá trị của gia đình và cuộc sống sau đại dịch, cô nói với LATimes rằng sau này sẽ chuyển về sống gần bố mẹ. Nhưng trước mắt, cô vẫn phải trở lại học tập. Có điều, căn phòng của cô ở Los Angeles có gắn nhiều tấm hình gia đình hơn.

Sống gần nhau, giúp cha mẹ và con cái cải thiện nhiều mối quan hệ. Hình minh họa: Walter Gadea/Unsplash.

Tuyệt vời khi được ở bên nhau

Tuy nhiên không phải ai cũng thích về với gia đình như Anderson. Josephine Cheng, 24 tuổi, không muốn rời San Francisco để về Chino Hills, quê hương của cô. Nhưng vì vấn đề tài chính, buộc lòng cô phải về nhà và ở chung phòng và dùng chung nhà tắm với em gái tuổi teen. “Tôi cứ phải nói với mẹ, rằng tôi không chịu nổi nữa,” Cheng than thở, “Tôi mơ về căn nhà để mình có thể tự do, thoải mái, muốn làm gì thì làm, không đụng chạm ai.” Mãi rồi chính người mẹ cũng chịu không nổi, “Chừng nào mới được mở cửa lại vậy nhỉ?” Bà mong cuộc sống trở lại bình thường như trước kia, nghĩa là con gái bà cũng rời nhà để trở lại San Francisco mà sống.

Adriana Barba, 29 tuổi, cũng vậy. Khi về ở với gia đình, tự nhiên cô phải “ôm” luôn các khoản chi tiêu trong nhà, vì mẹ cô bị mất việc, trong khi cô vẫn còn việc làm.  Nhưng điều làm cô bực bội hơn là khi phải sống chung đụng với gia đình. Chẳng hạn, trong thời gian dịch đang gia tăng, cô khuyến cáo mọi người không đi giày vào nhà. Vậy mà chẳng ai nghe. Cho đến khi mẹ của cô bị nhiễm COVID-19 vào tháng 7, Barba buộc lòng phải cương quyết hơn với ngay cả anh hai, chị ba của mình, rằng mọi người phải đeo khẩu trang, giữa vệ sinh, tự cách ly trong phòng riêng. Nhờ thế, không ai bị nhiễm bệnh thêm.

“Thực lòng có lúc tôi cảm thấy mình mới là người mẹ trong nhà,” Barba tâm sự. Dù tương lai cô vẫn muốn sống riêng, nhưng cô nói sẽ phải tìm căn nào gần nhà mẹ để có thể tiếp tục chăm sóc gia đình mình. “Tôi sẽ không bao giờ nói đại dịch là một may mắn. Thực tế nó thật kinh khủng, gây nhiều đau đớn và tổn thương. Nhưng nó đặt mọi thứ về vị trí và dạy cho tôi biết cách sống sau này của mình. Vâng, chỉ có gia đình là trên hết,” cô gái bộc bạch.

Chuyến đi ba tuần của Derek Daniels về nhà bố mẹ mùa hè năm ngoái đã biến thành một “kỳ nghỉ 10 tháng” mà nhiều niềm vui. Ngôi nhà thời thơ ấu ở Burlingame của anh, không chỉ ấm áp hơn căn hộ trống trải ở Los Angeles, mà anh còn có thêm thời gian vui chơi, tận hưởng với em gái. “Chắc chẳng bao giờ bạn nghĩ rằng có lúc mình quay trở lại năm 24 tuổi (như tôi bây giờ) và sống với cả gia đình trong gần một năm, nhỉ. Nhưng nó đã xảy ra với tôi. Khi thế giới bên ngoài đang sụp đổ, thật tuyệt vời khi chúng tôi được ở bên nhau,” Daniels cho biết.

Những giây phút vui vẻ tron gia đình khi phải cách ly vì đại dịch. Hình minh họa: Zach Reiner/Unsplash.

Khi quyền lực chuyển sang bình đẳng

Đại dịch tạo điều kiện cho hàng triệu thanh niên Mỹ “trở về mái nhà xưa” sau nhiều năm sống xa cha mẹ để học hành hoặc làm việc.

Thống kê của Trung tâm Nghiên cứu Pew vào tháng 7-2020 cho thấy có đến 52% người Mỹ từ 18 đến 29 tuổi sống cùng cha mẹ và là mức cao nhất trong ít nhất một thế kỷ qua.

Điều này không phải lúc nào cũng dễ dàng, vì các gia đình buộc phải cùng nhau vật lộn với các cuộc đấu tranh tài chính và mối đe dọa nhiễm bệnh bất cứ lúc nào, một căn bệnh đã giết chết hơn  600,000 người Mỹ. Nhưng đối với một số gia đình, khoảng thời gian bên nhau này giống như một món quà để gắn kết tình cảm cha mẹ, anh chị em.

Trên thực tế, chuyện những đứa con chuyển về sống cùng bố mẹ hơn một năm qua có cả những căng thẳng và niềm vui. Nhiều người Mỹ đánh đổi lối sống độc lập riêng tư để có những đêm xem phim chung và bữa tối quây quần cùng người thân. Nhiều người lần đầu tiên được thử kiểu sống chung vài thế hệ và họ thực sự cảm thấy thích điều đó.

Trong nhiều thập kỷ, tỷ lệ thanh niên ở Mỹ sống với cha mẹ đang tăng đều đặn, sau khi đạt mức thấp nhất vào những năm 1960. Thông lệ này trở nên đặc biệt phổ biến trong thời kỳ đại suy thoái và vẫn tiếp tục tăng lên ngay cả sau khi nền kinh tế phục hồi.

Giáo sư tâm lý Jeffrey Arnett, thuộc đại học Clark University ở Massachusetts, cho biết sự thay đổi này là do những người trẻ tuổi trì hoãn việc kết hôn, đi học lâu hơn. Tình hình tài chính và xã hội ngày càng hấp bênh đối với những người ở độ tuổi 20 đã khiến việc quay về sống với gia đình trở nên hấp dẫn hơn. “Đại dịch gây khó khăn đối với tất cả các bậc cha mẹ và càng khó khăn hơn đối với bọn trẻ. Chúng là nhóm có nhiều khả năng bị gián đoạn trong công việc, học vấn, cuộc sống do đại dịch” Arnett nói. Nhiều bậc cha mẹ hiện nay đang định hình những mối quan hệ khác với con cái của họ, từ quyền lực chuyển sang bình đẳng. 

Chỉ sau khi trải qua những tháng năm kinh hoàng của đại dịch, nhiều người mới nghiệm ra rằng, cuộc sống và gia đình quý giá biết dường nào, khi được ở bên nhau trong mọi hoàn cảnh.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: