Vượt qua số phận – Giáo viên đặc biệt (Bài cuối)

Share:

ĐOAN TRANG

Không dừng lại ở việc nuôi dạy con, Anne quyết định trở lại trường để trở thành ‘giáo viên đặc biệt’ của các con, giúp con sẵn sàng cho những thử thách của cuộc sống mà chúng sẽ phải đối diện trong tương lai, khi rời xa mái ấm gia đình.

‘Chuyện của mẹ’

Sau khi trải nghiệm những thảm kịch gia đình, Anne tập bình tĩnh bằng cách đi bơi. “Bơi lội là cách tôi bớt căng thẳng và giữ sức khỏe vì tôi phải đương đầu với những nỗi khó khăn hàng ngày.”, Anne nói. Cô siêng năng đi lễ hàng tuần. Cô hiểu rằng, căng thẳng quá độ có thể dẫn đến những bi kịch không ai muốn.

Anne kể trong một lần dự đám tang cô bạn gái – người có đứa con mới 5 tuổi, Anne đã khóc rất nhiều. “Tôi không thể tưởng tượng đứa bé kia sống thế nào nếu không có mẹ. Rồi tự hỏi Joseph và Julia sẽ sống ra sao khi hai chúng tôi cùng chết. Có nhiều thân nhân và cơ quan nuôi con nít, nhưng con nít với nhu cầu đặc biệt rất khó chăm sóc. Chắc không ai thương yêu và chăm sóc những trẻ em đó bằng cha mẹ ruột. Chỉ nghĩ như vậy, tôi cũng đủ sợ và cố sống khỏe rồi.”, Anne tâm sự.

Một hôm, Anne quyết định kể với Julia về đời mình và những khó khăn cô trải qua hồi còn nhỏ.

“Bé à, khi lên năm, bà ngoại để mẹ ở nhà với cậu của con, lúc đó mới hai tuổi. Mẹ phải chăm sóc em khi bà ngoại phải làm việc từ 8 giờ sáng tới 6 giờ chiều hàng ngày. Thời gian đó, ai cũng để con cái ở nhà một mình để đi làm kiếm tiền. Mẹ sợ những tiếng động quanh nhà lắm. Mẹ sợ người lạ đến xin thức ăn.

Thập niên 1980, sau khi Sài Gòn thất thủ, cái gì cũng đắt đỏ. Trẻ em ăn đói, mặc rách, bệnh tật cũng không có thuốc men. Mẹ nhớ năm lên chín tuổi, mẹ bệnh gần chết vì bị muỗi cắn. Mẹ bị sốt nặng, toàn thân đầy máu bầm. Bà ngoại phải đi làm, không có thời giờ coi chừng mẹ. Không ai biết mẹ suýt chết. May mắn hôm đó ông ngoại dượng về sớm, thấy mẹ bị sốt trên giường nên chở mẹ vô bệnh viện. Bác sĩ nói mẹ may mắn lắm mới sống được. Mẹ cám ơn bác sĩ rồi nhắm mắt cầu nguyện. Mẹ cầu thượng đế cho mẹ cơ hội để sống. 

Julia của mẹ ơi, con thật may mắn sinh ra trên đất Mỹ. Cái gì con cũng có, nên nhiều khi con đã coi thường. Mẹ không có ý so sánh, nhưng mẹ rất mong một ngày nào đó, con sẽ hiểu trên thế giới, vẫn còn nhiều những đứa trẻ không có tình thương và những gì cần thiết khác.”

Anne nói, cô dành trọn tình thương yêu của mình cho con, bởi chỉ có điều đó mới bù đắp được những gì con cô không có, so với những đứa trẻ bình thường khác.

Kinh nghiệm

Khi có nhiều thời gian với con, Anne mới có nhiều kinh nghiệm trong việc dạy con ở nhà. “Cứ lên một lớp, các bé lại học trình độ khác nhau. Vì thế lúc nào ba mẹ cũng phải có kế hoạch cho bé và cùng tham gia vào kế hoạch học tập của bé, liên lạc thường xuyên với thầy cô giáo và những người tập vật lý trị liệu cho bé. Đặc biệt phải giao tiếp, luôn biểu lộ tình yêu thương với các bé. Người Việt hay la hét, đánh con, nhưng hãy luôn nhớ rằng con mình không phải dạng bình thường, đánh là hại con thêm.” Anne nói.

“Những bé bị ADHD hay tự kỷ thường chỉ tập trung được 15 phút. Năm phút đầu là tốt nhất cho bé. Phụ huynh nên biết và dành thời gian này để dạy cho các bé. Các bé sợ tiếng động, tiếng ồn, nhưng lại thích màu sắc chớp chớp, xoay xoay.”, Anne chia sẻ kinh nghiệm.

Với những bậc cha mẹ có con bị tự kỷ hoặc mắc chứng ADHD, dù các cháu đi học, Anne khuyên cha mẹ hãy dành ít nhất một tiếng đồng hồ mỗi ngày để dạy cho con, nhưng cũng đừng ép. Với trẻ tự kỷ, đừng bao giờ dùng những từ như ‘Don’t’, hay ‘No’, thay vào đó hãy giải thích cho các bé hiểu được cách này thế nào, cách kia thế nào. Sau khi từ trường về, hãy cho bé tham gia các hoạt động và cứ 15 phút nên cho bé đứng lên, và đừng bao giờ cho bé ngồi quá hai tiếng đồng hồ. “Bổn phận cha mẹ phải thấy được bé có yếu điểm nào, ưu điểm nào để biết cách giúp bé bù đáp những khiếm khuyết và hoàn thiện. Tuyệt đối, đừng cãi nhau trước mặt con, vì làm như thế sẽ làm tinh thần của các bé bị khủng hoảng.”, Anne nói.

Sống bằng đức tin

Sau ba năm chăm sóc Joseph và một năm chăm sóc Julia, Anne trở nên thoải mái hơn và hiểu hơn những gì đã xảy ra và chuyện gì sẽ đến, nhất là cho Joseph.

“Tôi sống bằng đức tin, nhưng tôi luôn sẵn sàng làm việc cần làm để các con tôi khỏe mạnh và vui vẻ. Một khi tôi không thay đổi được gì, tôi chấp nhận vui sống với điều ấy và phóng khoáng để cải thiện.”, Anne nói.

Hàng ngày, Anne bỏ ra từ hai đến ba tiếng đưa Joseph và Julia đi đây, đi đó, từ tập trị liệu tới đủ các môn học thêm. Trong những năm tháng đưa đón con và học cách giúp hai con với hai thử thách khác nhau, Anne nhận ra một điều, rằng cô cần phải học làm chuyên viên trị liệu bởi vì các chuyên viên chỉ ở với các cháu mỗi ngày một số giờ nhất định, còn cô ở với con cả ngày. Do đó, cô quyết định sắp xếp thời gian để trở lại trường. Cô cho rằng, mỗi thay đổi là một cơ hội.

Cơ hội

“Mọi thay đổi trong đời tôi, xấu hay tốt, đều là cơ hội cho tôi hiểu hơn về mình, để tôi nhận ra được điều gì làm tôi vui và tôi thực sự muốn gì trong đời, để tôi nhận chân được những gì tôi cho là quan trọng nhất.”, Anne nói.

Trở thành một nhà cố vấn tương lai cũng như một người mẹ nuôi con khôn lớn là điều Anne luôn luôn hướng đến và coi trọng. Gương mặt của Anne sáng lên khi cô nói về định hướng của mình: “Tôi chia cuộc đời ra thành từng mảng nhỏ mà tôi gọi là tiêu chuẩn. Và những tiêu chuẩn này nói lên triết lý giáo dục cuộc đời tôi. Tôi muốn dùng những tiêu chuẩn này để lèo lái tôi và gia đình tôi trên đường chuyển hóa của thế giới thành một môi trường học hỏi tích cực.”

Mục đích của Anne là ứng dụng tám tiêu chuẩn của mình vào cuộc sống hàng ngày. Anne liệt kê tám tiêu chuẩn của mình:

1- Học vấn là mấu chốt cho mọi học hỏi. Tôi dùng âm nhạc và nghệ thuật để triển khai tư tưởng ngõ hầu làm nổi bật bản sắc văn hóa. Không có kiến thức cơ bản trong lãnh vực này, không thể có tiến bộ.
2- Kiên nhẫn và năng lực là hai ưu điểm tạo nên môi trường học hỏi tích cực. Tôi muốn con phải thoải mái khi gần cha mẹ. Ngay từ đầu, chúng phải thấy cha mẹ luôn đón nhận mọi câu hỏi mà chúng đặt ra. Một môi trường học hỏi thoải mái cũng sẽ giúp các bé phát triển tối đa.
3- Để học hỏi thành công, các bé phải đi đến sự tự lập để tiến bộ. Bắt đầu với kiến thức căn bản rồi tiến tới chương trình thử thách hơn.  Phải có sự thẩm định để kiểm soát kiến thức của các bé.
4- Tự lập, thúc đẩy tự chủ. Các con tôi phải hiểu mỗi người đều chỉ có một. Chính nhờ sự cá biệt đó mà mỗi người mới đặc biệt. Tôi mong đạt được điều này bằng cách tạo ra thật nhiều cơ hội để mỗi con tôi phát triển trí tuệ và óc tưởng tượng. Mỗi con tôi sẽ có mỗi tài năng khác nhau. Trách nhiệm của tôi là giúp các con phát triển tài năng và chia sẻ tài năng đó.
5- Trở thành công dân tốt. Các con tôi phải biết tôn trọng lẫn nhau cũng như tôn trọng môi trường sống. Tôi sẽ giải thích hậu quả khi là một công dân xấu. Tôi sẽ giải thích về dân số, tội ác và sự trừng phạt.
6- Tôn trọng sự đa văn hóa. Nhận biết sự đa văn hóa sẽ được chen lẫn vào những bài học tôi dạy. Các con tôi phải tôn trọng và hiểu đất nước này do nhiều sắc dân tạo lập. Tôn trọng sự đa văn hóa bắt đầu từ học đường.
7- Trở thành một mẫu mực. Tôi sẽ là tấm gương. Các con tôi sẽ cần người mẫu mực và tôi sẽ lấy tôi làm ví dụ.
8- Không ngừng học hỏi. Có muôn vàn điều để học trên thế giới. Học càng nhiều, càng tốt.

xxx
 

Khi bài viết này đang được hoàn chỉnh, chúng tôi nhận được tin Anne đã chính thức trở lại trường cho một khóa học liên quan đến việc dạy trẻ em cần sự hỗ trợ đặc biệt – Kids with special needs. “Con tôi cần tôi – một người mẹ và một giáo viên đặc biệt, là một tấm gương tốt. Khi chúng lớn và rời khỏi mái ấm gia đình chúng sẽ có tự tin, sẵn sàng cho những thử thách của cuộc sống, và biết rằng chúng không bao giờ ngừng học hỏi.” Anne nói.

Vượt qua số phận – Thử thách (Bài 1)

Vượt qua số phận – Cùng con vượt qua (Bài 2)

Vượt qua số phận – Hoạch định tương lai (Bài 3)

 

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: