Little Saigon

Hòa hợp dân tộc không thể xây dựng trên sự dối trá

279

VŨ ĐÌNH TRỌNG

Phần 1: Sau 45 năm tại sao vẫn không thể hòa hợp?

3. “Hòa hợp dân tộc” qua Nghị Quyết 36

Trong bài “45 năm non sông liền một dải và câu chuyện hòa hợp dân tộc,” ông Công Minh viết chúng ta không nên lấy dẫn chứng về “câu chuyện nước Mỹ xử lý vấn đề hòa hợp dân tộc sau nội chiến, người Đức hàn gắn vấn đề dân tộc sau khi xóa bỏ bức tường Béc-lin để rồi chê bai, phê phán đất nước mình,” là ngụy biện. Đó là một bài học đắt giá về tình đồng bào hai miền Nam-Bắc, bài học về sự dũng cảm cả hai phe trong chiến tranh, và người quân tử thời hậu chiến. Đó là bài học lớn về hòa hợp dân tộc của đất nước Hoa Kỳ.

Nhìn hai cách đối xử khác nhau của hai nhà nước tự do và cộng sản sau chiến tranh, người ta dễ dàng nhận ra lòng nhân ái, tính vị tha thuộc về phe nào. Cho nên, để “xóa bỏ mặc cảm, định kiến, phân biệt đối xử do quá khứ hay thành phần giai cấp; xây dựng tinh thần cởi mở, tôn trọng, thông cảm, tin cậy lẫn nhau, cùng hướng tới tương lai,” đảng CSVN mới tốn nhiều công sức, tiền bạc để thực hiện NQ36 từ năm 2004 đến nay. Thế là những người vượt biên từng bị gọi là “thành phần phản động”, “phản bội tổ quốc”, “ôm chân đế quốc Mỹ xin chút bơ thừa”,… đột nhiên trở thành “khúc ruột ngàn dặm”,một bộ phận không tách rời…” (5)

Chỉ khi nào Đảng CSVN bỏ điều 4 Hiến pháp, từ bỏ sự lãnh đạo độc quyền của Đảng CSVN thì mới mong hòa hợp dân tộc.

NQ36 cũng có một số thành công, khi lôi kéo được vài cựu tướng lãnh VNCH tham gia với vài câu “tâng bốc”, trong đó có cựu Thiếu Tướng – Phó Tổng Thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ, và cựu Trung Tướng Nguyễn Hữu Có.

Trang vi.wikipedia.org trích lời ông Có như sau:

“Theo tôi, Nghị quyết 36 đáp ứng được nguyện vọng của đông đảo bà con kiều bào ở nước ngoài, nếu thực hiện đúng thì nhiều người sẽ trở về, đóng góp cho đất nước. Trường hợp của ông Nguyễn Cao Kỳ là minh chứng khá rõ. Chỉ có một số ít bà con ở nước ngoài còn chưa hiểu rõ, nhưng nếu được tuyên truyền và hiểu đúng thì họ cũng sẽ trở về…” (6)

Quả thật ông Nguyễn Cao Kỳ cũng “có tư tưởng muốn hàn gắn quan hệ giữa tầng lớp Việt Kiều ngoài nước và chính quyền trong nước, xây dựng quan hệ Việt Nam – Hoa Kỳ.” nên ngay từ năm 2004, khi CSVN bắt đầu thực hiện NQ36, ông đã về nước tiếp xúc với một vài nhân vật cao cấp của Hà Nội để xúc tiến vài kế hoạch đầu tư.

Trong cuộc họp báo đầu 2004, ông Kỳ nói: “Tôi cũng muốn nói thêm rằng những người mà giờ phút này, sau 30 năm khi đất nước đã thống nhất và đây là lúc cần sự tập hợp của tất cả người Việt Nam trong cũng như ngoài nước để phục hưng đất nước, để Việt Nam trở thành một con rồng châu Á.” (7)

Những ngày ở Việt Nam, ông Kỳ là người đóng vai trò trung gian trong một thương vụ xây dựng resort và sân golf, được báo chí tường thuật là tới 1,5 tỉ USD với một doanh nhân Mỹ. Nhiều người lưu vong tại hải ngoại cho rằng đây mới là lý do chính khiến ông Kỳ từ bỏ lý tưởng của mình, quay về Việt nam kiếm tiền.

Dù sao có một thời, cả hai ông Kỳ và Có đều được nhà cầm quyền CSVN xem như “biểu tượng của sự hòa hợp hòa giải dân tộc.”

Ông Kỳ mất năm 2011, ông Có mất năm 2012. Tên của hai ông không còn được nhắc đến như những người lính VNCH, và “biểu tượng” này cũng bị những “người anh em Cộng sản” vứt bỏ vì không còn giá trị.

Ngoài những người về nước thăm gia đình, không ít người quay về làm ăn như tướng Kỳ. Một số tờ báo hải ngoại có khuynh hướng “thân Cộng” ra mặt công khai như Vietweekly của Etcetera Nguyễn, KBC Hải Ngoại của Nguyễn Phương Hùng, Phố Bolsa TV của Vũ Hoàng Lân. Tờ Vietweekly đã đóng cửa từ lâu, Etcetera về Hà Nội sinh sống, mới đây ông ta xuất hiện trở lại trên một kênh youtube, cùng với kênh KBC Hải Ngoại và Phố Bolsa TV.

Nhờ quyền tự do ngôn luận được pháp luật Hoa Kỳ bảo vệ, các hoạt động báo chí không bị cấm cản cho dù họ có khuynh hướng đi ngược lại cộng đồng. Mặt khác, phản ứng của cộng đồng người Việt ở Thủ Đô Tỵ Nạn CS Little Saigon với những tờ báo hay kênh youtube có khuynh hướng “thân Cộng” hình như cũng bớt gay gắt hơn, không “dữ dội” như những ngày biểu tình phản đối Trần Trường treo cở đỏ sao vàng và hình Hồ Chí Minh trong tiệm năm 1999, không cương quyết như những lần biểu tình phản đối tuần báo Vietweekly năm 2007, 2011. Đó là điều kiện để những cơ quan truyền thông này vẫn hoạt động bình thường.

4. Người con “đi tìm sự thật” về cái chết cha mình, lại lượm được “đồ giả”

Có thể, những lý do trên cho phép NQ36 ngày càng len lỏi vào đời sống người Việt tỵ nạn hải ngoại, phần nào làm thay đổi suy nghĩ nhiều người, như ông Nguyễn Thanh Tú (sinh năm 1963), con của ký giả Nguyễn Đạm Phong, người sáng lập tờ Tự do tại Houston, bang Texas, bị ám sát tại nhà riêng ngày 24 tháng 8 năm 1982.

Ông Nguyễn Thanh Tú đã bỏ rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc để điều tra thủ phạm giết cha mình, mà đích nhắm của ông là đảng Việt Tân. Ông đi rất nhiều nơi tìm chứng cứ, kể cả về Việt Nam, và có thể những chuyến đi đó đã thay đổi suy nghĩ của ông về một nơi cha ông đã phải từ bỏ, đưa cả gia đình ông sang Mỹ để tránh phải đi tù năm 1975. Việc điều tra cái chết của ký giả Đạm Phong chưa kết thúc, nhưng ông Tú lại tìm cho mình một suy nghĩ mới.

Trong một video trả lời phỏng vấn Etcetera Nguyễn, người được chính quyền Hà Nội đánh giá cao sự đóng góp trong việc thi hành NQ36 tại hải ngoại, ông Tú cho biết suy nghĩ của ông về ý nghĩa ngày 30 Tháng Tư năm 1975 như sau:

“Tôi không còn quan tâm gì đến ngày 30 tháng Tư là ngày gì nữa, chẳng cần biết tháng Tư đen hay trắng gì cả. Nhưng chắc chắn không phải là ngày quốc hận, mà phải gọi là ngày thống nhất đất nước mới là đúng.”

“Hiện nay 99% thế hệ trẻ ở hải ngoại đều muốn về nước để phục vụ và góp tay xây dựng Việt Nam ngày càng giàu mạnh hơn! Chỉ có một số nhỏ tự nhận là hậu duệ, tuy là số nhỏ nhưng chúng có cái loa to để kêu gọi đóng góp tiền bạc và chống đối đất nước…” (8)

Từ quan điểm riêng về “đen” hay “trắng” ông Tú lại khẳng định rằng hiện nay “99% thế hệ trẻ ở hải ngoại đều muốn về nước để phục vụ…” xem ra quá võ đoán.

Cũng từ suy luận “chín mươi chín phần trăm” đó, ông Tú lại khẳng định tiếp rằng trong cuộc chiến vừa qua, “chỉ có những phụ nữ ở miền Bắc mới đáng thương vì sự hy sinh lớn lao của họ” thì cái nhìn của ông Tú còn “cộng sản” hơn cái nhìn của một số nhà lãnh đạo Hà Nội, như cựu Thủ Tướng Võ Văn Kiệt với câu nói về ngày 30 Tháng Tư, là ngày “có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn,” dù ông nói câu này lúc đã về hưu.

Nguyễn Thanh Tú (trái) và Etcetera Nguyễn trước cổng đài truyền hình An Ninh, thuộc Bộ Công An CSVN, để thực hiện một cuộc phỏng vấn. Hình cắt từ video clip.

Tuy nhiên, việc ông Etcetera phỏng vấn ông Tú trong dịp 30 Tháng Tư năm nay, để ông Tú nói những lời tốt đẹp về chế độ Cộng sản trong nước là một bước tiến dài trong việc thực hiện NQ36 tại hải ngoại. Rất tiếc là ông Tú “nổ” quá, cái nhìn của ông Tú thiển cận quá nên không thuyết phục người nghe. Mặt khác, ông Etcetera, dù đã có kinh nghiệm nhiều năm làm truyền thông, lại đưa ra những câu hỏi gợi ý trắng trợn nên lại bị phản tuyên truyền.

Điều phản tuyên truyền nhất trong cuộc phỏng vấn này là ông Tú lên tiếng phản bác câu nói lịch sử của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Ông nói: “Tổng Thống Thiệu nói rất đúng: Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm. Tôi, Nguyễn Thanh Tú đã không nghe những gì Cộng sản nói mà chỉ nhìn những gì Cộng sản làm, và nhìn đâu cũng thấy Cộng sản làm ra sự tiến bộ, giàu mạnh, xe hơi chạy đầy đường. Người dân no ấm và cuộc sống hạnh phúc, chứ không như lời mà bọn chống Cộng ở hải ngoại giải thích.”

Có lẽ không nên bàn thêm về lời của ông Tú. Không phải ông ấy không hiểu ý nghĩa của câu đó, mà có lẽ do những chuyến về Việt Nam, ông Tú lỡ lượm được “đồ giả” nên giờ mới nói ngược.

Không thể hòa hợp dân tộc nếu chính quyền CSVN vẫn cứ bắt giam và xét xử không công bằng những người khác chính kiến. Hình LM. Nguyễn Văn Lý bị công an Nguyễn Minh Tâm lấy bàn tay bịt miệng trong phiên tòa ngày 30/3/2007.

5. Kết

Người Cộng sản chưa bao giờ thừa nhận sai lầm của mình với đất nước, và dân tộc, từ cải cách ruộng đất năm 1953-1956, tàn sát đồng bào vô tội trong Tết Mậu Thân 1968, tập trung cải tạo quân cán chính VNCH năm 1975, chiến dịch đánh tư sản, tiểu tư sản miền Nam 1975, 1978-1990,… Chỉ chừng mười năm nay, hàng trăm người chỉ bày tỏ chính kiến khác biệt cũng bị bắt giữ, xét xử với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền” cho dù họ không có một tấc sắt trong tay.

Nhà báo Công Minh kết thúc bài viết bằng câu: “Rõ ràng, để thực hiện hòa hợp dân tộc, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm và không thể có hòa hợp dân tộc trọn vẹn nếu vẫn còn định kiến, thù hận!”

Câu này làm tôi nhớ đến câu chuyện: Có hai anh em, thằng anh đánh thằng em tơi tả, rượt chạy suýt bỏ mạng, từ mặt luôn. Đến khi thằng em thành đạt, có chút tiền thì thằng anh kêu về nói “Thôi đem tiền về đây anh em mình xài chung, chú đừng định kiến, thù hận anh nữa nghe.”

Nghe xong có muốn chửi không!

Hòa hợp dân tộc không thể xây dựng trên sự dối trá, thế nên điều đầu tiên để thực hiện hòa hợp dân tộc, người Cộng sản phải biết xin lỗi dân tộc mình.

Hay các anh cởi bỏ chiếc áo cộng sản ra, chúng ta làm lại từ đầu?

 

Nguồn:

(5) https://realsv.qdnd.vn/chinh-tri/cac-van-de/bai-1-tu-ngon-tay-tren-ban-tay-den-vong-tay-hoa-hop-dan-toc-616359

(6) https://vi.wikipedia.org/wiki/Ngh%E1%BB%8B_quy%E1%BA%BFt_36

(7) https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Cao_K%E1%BB%B3

(8) https://www.youtube.com/watch?v=iGmGEbZSqls&feature=emb_logo