Bảo Võ: chàng nghệ sĩ gốc Việt dùng màu sắc ‘vẽ’ âm nhạc

Nghệ sĩ Bảo Võ tại studio của anh, trong vai trò nhạc sĩ (ảnh: Bảo Võ)
Share:
Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on telegram
Share on whatsapp

ORANGE COUNTY, California – Nếu thành công của một người trưởng thành thường được định lượng bằng kết quả công việc hoặc sự đầy đủ trong cuộc sống, thì với Bảo Võ, một thuyền nhân gốc Việt, thành công của anh chính là được tự do đi đến tận cùng niềm đam mê của mình, trở thành một nghệ sĩ dùng màu sắc “vẽ” âm nhạc.

Từ cậu bé thuyền nhân có khiếu vẽ đẹp

Là con út trong một gia đình có năm anh chị em, Bảo Võ sinh ra và lớn lên ở phố núi sương mù Đà Lạt, nơi ghi dấu của nhiều tác giả và tác phẩm bất hủ trong nền âm nhạc Việt Nam. Tuổi thơ của Bảo chưa kịp gắn bó với Đà Lạt thì năm hai tuổi, 1985, Bảo cùng gia đình vượt biển, trở thành một trong hàng triệu “thuyền nhân Việt Nam.” Sau sáu tháng ở trại tị nạn Philippines, cả gia đình Bảo được định cư tại miền Nam California.

Từ nhỏ, Bảo đã là một cậu bé thích vẽ và có năng khiếu hội hoạ. Những năm học trung học, Bảo nổi bật xuất sắc với các môn nghệ thuật như điêu khắc, đồ hoạ, thiết kế… thầy cô giáo trong trường ai cũng khen ngợi.

Từ nhỏ, Bảo đã là một cậu bé thích vẽ và có năng khiếu hội hoạ (ảnh: Bảo Võ)

Sở thích cùng với khả năng ấy đã đưa Bảo đến với Art Center College ở Houston để theo đuổi giấc mơ trở thành hoạ sĩ. Trong thời gian bay bổng với màu sắc, cọ vẽ, Bảo nhận ra một điều:

“Mình vẽ ra một bức tranh, rồi mình mang đi bán đứa con tinh thần đó để nhận về một số tiền. Nhưng những người không có nhiều tiền thì sẽ không mua được. Bảo không thích như thế. Bảo muốn làm gì mà tất cả mọi người đều được thưởng thức.”

Thế là Bảo quyết định rẽ sang hướng đi khác, tuy mới nhưng không hẳn là mới: Environmental Design. “Với ngành này, Bảo vừa được sử dụng khả năng của mình, vừa làm ra được những sản phẩm không quá cao cấp để mọi người đều có thể sở hữu!”, Bảo tâm sự.

Đến ban nhạc ‘Ming & Ping’

Trong một năm “nghỉ ngơi” để tìm hướng đi mới đó, Bảo dành nhiều thời gian cho niềm đam mê âm nhạc. Với khả năng chơi piano đã có, Bảo tự học thêm về các nhạc cụ khác như trống, guitar và cả nhạc lý, hoà âm, sáng tác. Năm 2002, ‘ban nhạc’ đầu tiên của Bảo Võ ra đời-  “Ming & Ping”- gồm “một người với hai nhân vật.” Bảo kể lại về ý tưởng độc đáo đó của anh:

“Bảo tự nghĩ ra hai nhân vật có tên Ming và Ping. Họ là hai anh em và cùng chơi một ban nhạc. Dĩ nhiên, một mình Bảo đóng vai cả hai nhân vật. Bảo chụp hình mình hai lần rồi ghép vào nhau, cho mặc trang phục khác nhau. Năm 2002, ‘ban nhạc’ ra đời và được nhiều người thích thú theo dõi”.

Hai nhân vật có tên Ming và Ping trong ‘ban nhạc’ của Bảo Võ (ảnh: Bảo Võ)

Bảo Võ có khả năng hát ở cả hai quãng: một rất trầm và một rất cao. Anh cười thích thú: “Người nghe không ngờ là hai giọng hát chỉ từ một người mà ra!”.

‘Ban nhạc Ming và Ping’ tồn tại được 10 năm với khoảng sáu, bảy CD và nhiều đơn đặt hàng từ các nhà sản xuất phim. Bây giờ kể lại chuyện Minh và Ping, Bảo nói anh có cảm giác như đang “nói về một phần đời khác” của mình.

Và trở thành nghệ sĩ Bảo Võ

Sau khi tốt nghiệp đại học, Bảo trở thành Giám đốc Sáng tạo cho một công ty quảng cáo. Công việc này cho anh nguồn tài chính ổn định để theo đuổi đam mê âm nhạc. Những ngày nghỉ, anh dồn hết thời gian vào sáng tác. Ngày lễ, anh đi diễn cùng ban nhạc. Thế nên, “hơn 20 năm rồi, mình không có ngày nghỉ. Cứ đi làm cả ngày, tối về lại làm nhạc”, Bảo kể.

Nghệ sĩ Bảo Võ (ảnh: Bảo Võ)

Từ một hoạ sĩ, rồi nhà thiết kế, rồi làm nhạc sĩ, vai trò nào khiến Bảo thấy mình hạnh phúc nhất? Anh trả lời rất nhanh: “Là một người thiết kế sản phẩm, Bảo cũng rất thích, nhưng khi làm xong, sản phẩm là của người khác, không còn là của mình nữa. Còn khi làm nhạc, hát cho mọi người cùng nghe, Bảo cảm thấy vui lắm!”

Thêm vào đó, từ cái nền hoạ sĩ với kiến thức về hội họa cùng công việc thiết kế liên quan đến quảng cáo, Bảo có nhiều thuận lợi trong việc diễn đạt cho người khác hiểu những ý tưởng của mình. Khi trong đầu Bảo xuất hiện một ý nào đó, anh sẽ thể hiện bằng âm nhạc và viết lời rất nhanh.

Album nhạc mới nhất của Bảo gồm 14 ca khúc, chủ đề là Perpetual Heartbreak – tạm dịch là Niềm Đau Vĩnh Cửu. Giải thích về cái tên thoạt nghe có vẻ rất buồn này, Bảo nói: “Perpetual Heartbreak không nhất thiết phải là một nỗi đau da diết, bất tận của một trái tim tan vỡ. Với Bảo, nó có thể được hiểu là mình cho phép mình cảm nhận nỗi đau đó”.

Nghe nhạc của Bảo, như lời anh đề nghị, hãy mang một cái “headphone, nhắm mắt và cảm nhận.” Đúng như thế. Nhắm mắt và cảm nhận từng dòng chảy trong âm nhạc của Bảo, lúc réo rắt, lúc da diết, lúc nhẹ nhàng như một dòng suối băng ngang một khung vẽ dở dang của người hoạ sĩ. Màu sắc loang lổ một cách “trật tự” trong âm nhạc của Bảo. Gam màu nóng, lạnh hoà lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh âm thanh mát dịu.

Ca khúc chính Perpetual Heartbreak trong album cùng tên chỉ có một nửa là có lời. Theo lời Bảo giải thích, anh muốn “người nghe tự cảm nhận và tự viết lời đoạn còn lại cho riêng mình.”

“Cũng có người nói nhạc của Bảo buồn và cô đơn. Nhưng Bảo có quan điểm rằng, đừng bao giờ sợ sự cô đơn nếu bạn muốn trở thành một người mạnh mẽ. Khi chúng ta cô đơn và tự lập, chúng ta sẽ là một người tốt lành”, Bảo nói về cách anh thể hiện trong âm nhạc cũng như chính con người anh.

Đặc biệt hơn cả, ca khúc thứ ba trong album có tên “Mơ có Mẹ.” Bảo không dùng tiếng Anh để đặt tên cho ca khúc này vì anh muốn thể hiện một tình yêu vô bờ bến cho Mẹ của mình. Kể về vị khán giả đặc biệt đó, người mà Bảo gọi là “fan hâm mộ”, anh nói:

“Má là ‘biggest fan’ của Bảo. Mỗi lần Bảo có sáng tác mới là Bảo gửi ngay cho Má nghe. Hồi mới qua Mỹ gia đình rất nghèo. Cả nhà đi nhặt lon, giấy carton để bán kiếm thêm tiền. Dù khó khăn vậy nhưng Má thấy Bảo có khả năng nghệ thuật là ủng hộ ngay. Cần học phí hay cần tiền mua giấy vẽ, màu vẽ, Má không bao giờ từ chối”.

Bảo Võ và mẹ ở Đà Lạt năm 1982 (ảnh: Bảo Võ)

Không chỉ là người ủng hộ, “biggest fan” của chàng nghệ sĩ Bảo Võ còn là người rất hiểu và đồng cảm với mọi sáng tác của con trai mình. Bảo nói: “Nếu ngày đó Má không ủng hộ, chắc Bảo không dám chọn học để trở thành nghệ sĩ, mà có thể Bảo đã là một kỹ sư. Vì có Má ủng hộ, tin tưởng, mình mới thấy mạnh mẽ hơn”.

Tiểu thuyết gia nổi tiếng người Mỹ Margaret Mitchell (tác giả của Cuốn Theo Chiều Gió) từng nói: “Sự toả sáng- một phần là tài năng, hai phần là trí tuệ, và ba phần là đam mê”. Chàng nghệ sĩ Bảo Võ, con của một  gia đình thuyền nhân gốc Việt, đã thực sự đam mê và đã tự hào toả sáng niềm đam mê của mình trong môi trường âm nhạc hiện đại của nước Mỹ.

*****

Muôn nẻo đường đời (những chuyến ra đi và những điều kể lại) – cuộc thi do báo Saigon Nhỏ tổ chức, dành cho mọi người Việt ở mọi nơi trên thế giới, với giải nhất $5,000 trong tổng giải thưởng gần $30,000. Bài vở xin gửi về [email protected]. Vui lòng xem Lời mời cuộc thi để biết thêm chi tiết.

Share:

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on telegram
Share on whatsapp
Ý Kiến Độc Giả
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on telegram
Telegram
Share on whatsapp
WhatsApp
Share on linkedin
LinkedIn
Share on email
Email
Kênh Saigon Nhỏ: