Little Saigon

Người bị trục xuất được quyền xin giấy phép đi làm?

95

Vào ngày 19 Tháng Mười Một, 2020, U.S. Department of Homeland Security (Bộ An Ninh Nội Địa) đưa ra thông báo về quy tắc được đề nghị sẽ loại bỏ quyền xin thẻ đi làm đối với những người bị lệnh trục xuất cuối cùng (final order), tạm thời được thả ra theo điều lệ “Order of Supervision.”

Tuy nhiên, quy tắc được đề nghị có một ngoại lệ để tiếp tục cho thẻ đi làm cho những cá nhân mà Bộ An Ninh Nội Địa xác định rằng: 1) không thể trục xuất được vì tất cả quốc gia mà Bộ An Ninh Nội Địa đã yêu cầu cung cấp giấy thông hành từ chối không cấp giấy thông hành; và 2) đương đơn chứng minh sự cần thiết đi làm vì kinh tế.

Lý do mà Bộ An Ninh Nội Địa đưa ra đề nghị quy tắc này là vì muốn bảo vệ người lao động Hoa Kỳ và tăng cường thực thi nhập cư.

Sau khi đương sự bị lệnh trục xuất cuối cùng (final order), thì Sở Di Trú ICE có 90 ngày để trả đương sự về quốc gia của họ. “Final order” nghĩa là quyết định cuối cùng về vấn đề trục xuất.  Lệnh trục xuất được coi là “final” khi cả hai bên không còn kháng cáo nữa.

Điển hình là hồ sơ đã đưa ra tòa di trú và sau hai năm xét xử, tòa di trú quyết định trục xuất đương sự. Sau khi quyết định của tòa di trú ban ra, hai bên, Sở Di Trú ICE và đương sự, có 30 ngày để làm đơn kháng cáo.

Nếu trong vòng 30 ngày, không bên nào làm đơn kháng cáo thì lệnh trục xuất đó sẽ trở thành “final,” ngoại trừ một trong hai bên làm đơn yêu cầu tòa di trú mở lại hồ sơ trục xuất.

Nếu trong vòng 30 ngày, một trong hai bên làm đơn kháng cáo lên Board of Immigration Appeals (tức là Tòa Kháng Cáo Di Trú), thì lệnh trục xuất đó chưa được “final.”

Sau khi làm đơn kháng cáo lên tòa kháng cáo di trú và tòa quyết định rằng đương sự bị trục xuất, thì đương sự có 30 ngày để kháng cáo lên tòa án liên bang. Nếu không kháng cáo lên tòa án liên bang thì lệnh trục xuất đó sẽ trở thành “final” và nếu có kháng cáo thì lệnh trục xuất đó chưa được “final.” Tòa án kháng cáo kế tiếp là Tối Cao Pháp Viện và tòa án này là tòa án cuối cùng để có thể kháng cáo.

Trong trường hợp đương sự bị Sở Di Trú tịch thu thẻ xanh không có nghĩa là đương sự bị trục xuất. Chỉ có tòa án di trú mới có quyền ra lệnh trục xuất. Không có cơ quan chính phủ nào có quyền ra lệnh trục xuất cả.

Nếu sau 90 ngày mà không trả đương sự về quốc gia của họ được thì Sở Di Trú ICE phải thả đương sự ra với điều kiện đương sự phải trình diện theo quy định của Sở Di Trú ICE và đó được gọi là “Order of Supervision.”

Thủ tục hiện nay là khi đương sự bị Sở Di Trú ICE giam giữ, Sở Di Trú ICE có 90 ngày để trục xuất đương sự về Việt Nam. Nếu Sở Di Trú ICE không trục xuất đương sự trong vòng 90 ngày, Sở Di Trú ICE phải quyết định đương sự có cơ hội được Việt Nam nhận hay không. Nếu không có cơ hội thì Sở Di Trú ICE sẽ thả ra theo điều luật “Order of Supervision” và nếu có cơ hội thì Sở Di Trú ICE có quyền giam đương sự thêm 90 ngày nữa.

Tối đa thời giam Sở Di Trú ICE được quyền giam giữ đương sự là sáu tháng. Nếu sau sáu tháng Sở Di Trú ICE không trục xuất đương sự về Việt Nam được mà không chịu thả đương sự ra thì đương sự có quyền làm đơn kiện Sở Di Trú ICE.

Theo luật lệ hiện hành là những đương sự ở trong tình trạng “Order of Supervision” được quyền xin giấy phép đi làm và giấy phép đi làm rất là quan trọng cho những đương sự đó vì những đương sự đó cần phải đi làm để kiếm sống lo cho gia đình của họ. Thêm vào đó những đương sư đó phải có giấy phép đi làm thì mới được xin bằng lái xe.

Darren Nguyễn Ngọc Chương, Esq.

Xem thêm: CHUYÊN MỤC HỎI ĐÁP PHÁP LUẬT