Nữ hoàng hải tặc

Share:
Trịnh Nhất Tẩu và thuộc hạ (cảnh trong một bộ phim)

Đó là một người đàn bà thấp nhỏ, có vẻ ngoài yếu đuối. Khi chỉ huy chiến đấu, bà không cầm kiếm mà chỉ cầm quạt. Là người cùng thời với hoàng đế Napoleon của Pháp và đại đô đốc Nelson của Anh, nhưng ở châu Âu, hầu như không ai biết về bà. Tuy nhiên, vào cuối thế kỷ 18 đầu thế kỷ 19, ở đất nước Trung Hoa ai ai cũng biết đến bà dưới cái tên Trịnh Nhất Tẩu – nữ hoàng hải tặc. 

Không ai biết tên thật của bà, chỉ biết bà sinh ra trong một gia đình ngư dân gần Quảng Châu, lớn lên được gả cho một thủ lĩnh hải tặc tên là Trịnh Nhất. Trịnh Nhất Tẩu có nghĩa “vợ của Trịnh Nhất”. Trong quá trình tham gia trận mạc với chồng, bà thể hiện được bản lĩnh cao cường và tài cầm quân thiện nghệ, vì thế rất được chồng cùng thủ hạ của ông kính nể. Sau khi chồng qua đời, bà được các thuộc hạ tôn lên làm chủ soái. Tài năng và uy tín đã giúp bà quy tụ được thêm sáu băng cướp biển về dưới trướng. Có những giai đoạn, lực lượng của bà bao gồm hàng nghìn thuyền lớn nhỏ, với quân số đến 8 vạn người.

Người đàn bà thép

Từ khi thống lĩnh bảy đội thuyền cướp biển, Trịnh thị đề ra kỷ luật rất nghiêm. Bà cấm cướp bóc thuyền bè, nhà cửa, tài sản của cư dân ven biển, vì biết rằng đó là hậu cứ vững chắc nếu chẳng may bị thủy binh triều đình truy đuổi. Cần thứ gì thì phải bỏ tiền ra mua. Ai vi phạm, tùy mức độ, sẽ bị xử phạt, có thể đến mức tử hình. Chỉ được phép cướp bóc các thuyền buôn của người Trung Hoa và người nước ngoài. Mọi thứ cướp được đều là của chung, ai giấu riêng cho mình bất cứ chiến lợi phẩm nào dù lớn hay nhỏ đều bị xử phạt, từ cắt tai cho đến chém đầu. Đối với những mâu thuẫn nội bộ, hình phạt có khoan thứ hơn.

Một số tướng lĩnh hải tặc tỏ ra bất phục nữ chủ soái. Bà cho phép họ rời bỏ hàng ngũ, ra “làm ăn” riêng, nhưng mỗi người chỉ được mang theo bốn thủ hạ và phải để thuyền của mình lại. Dĩ nhiên, với bốn lính trong tay và không có thuyền bè thì rất khó mà xây dựng lực lượng từ đầu. Vì thế, phần lớn binh tướng, kể cả những tên trùm cướp biển dữ dằn nhất trong quá khứ, đều cố kết dưới quyền chỉ huy của bà.

Dĩ nhiên triều đình nhà Thanh không thể nhắm mắt làm ngơ để cho một đội quân cướp biển tự do hoành hành như thế. Mùa Hè năm 1808, một lực lượng thủy binh hùng mạnh được phái đi tảo thanh băng cướp biển của Trịnh thị. Nhưng bà đã cho thấy mình là một “đô đốc” đầy tài năng.

Bà cho lực lượng chính của mình mai phục trong vũng biển ở các đảo, chỉ đưa một lượng nhỏ thuyền bè ra nghênh chiến. Với ưu thế áp đảo, quân triều đình đánh thốc tới, không ngờ bị phục binh của Trịnh thị đổ ra băm nát đội hình và chặn đường thoái lui. Hai bên đánh nhau kịch liệt. Cuối cùng, nhờ thông thạo địa bàn, quân cướp biển giành được ưu thế và đánh lui được thủy binh triều đình.

Tất nhiên, triều đình không cam tâm thúc thủ. Thủy sư đô đốc Lâm Pháp được trao trọng trách thống lĩnh toàn bộ lực lượng thủy binh của cả nước tiến hành chiến dịch tiêu diệt đội quân cướp biển của Trịnh Nhất Tẩu. Tuy nhiên, khi hai bên giáp trận, nhìn thấy khí thế hừng hực và những gương mặt dữ dằn của quân tướng Trịnh thị, đô đốc Lâm Pháp nao núng tinh thần, bèn ra lệnh tạm lui binh.

Trịnh Nhất Tẩu ra lệnh truy đuổi, nhưng rủi thay, khi quân cướp biển đã đuổi gần sát đến thuyền của thủy binh triều đình, trời bỗng dưng tắt gió. Buồm trên thuyền cướp biển tỏ ra bất lực, trong khi đó thuyền thủy binh triều đình do có những tay chèo chuyên nghiệp nên dễ dàng chạy thoát. 

 Nhưng Trịnh Nhất Tẩu quyết không buông tha. Đêm đến, khi thủy binh triều đình co cụm quanh một hòn đảo, nghỉ ngơi để chuẩn bị cho trận chiến ngày mai, bà chọn những tay bơi giỏi bơi đến đảo, leo lên núi để chuẩn bị đánh tập hậu. Trong khi đó, bà chọn những người khỏe mạnh, trang bị búa và dao ngắn, lên thuyền nhỏ âm thầm áp sát thuyền lớn của đối phương. Khi quân của bà ở trên núi đốt lửa, đánh trống hò reo khiến quan quân triều đình bối rối, quân dưới nước cũng nhất tề nhảy lên thuyền địch, ra sức chém giết, cướp được khá nhiều thuyền chiến. Quân triều đình hồn vía lên mây, vội vàng bỏ trốn ngay trong đêm. Nhục vì “thấp cơ thua trí đàn bà”, Lâm Pháp từ quan. 

 Một năm sau, khi đã củng cố lại lực lượng thủy binh, triều đình nhà Thanh quyết định báo thù. Chủ soái lần này là đô đốc Tống Mẫn Sinh, một thời từng là cướp biển khét tiếng, sau đó quy hàng triều đình và tỏ ra rất tích cực trong việc truy quét các đồng nghiệp cũ. Biết rằng Trịnh thị là một nữ tướng kỳ tài, họ Tống yêu cầu các thuyền buôn của Anh và Bồ Đào Nha hỗ trợ thuyền bè và hỏa lực (thời bấy giờ, đại bác trên thuyền phương Tây tiến bộ hơn nhiều so với vũ khí Trung Hoa).

Trong trận đầu tiên gặp quân của Tống đô đốc, quân cướp biển thua thê thảm, bản thân Trịnh Nhất Tẩu suýt bị bắt sống nếu không được các thuộc hạ thân tín liều mình lăn xả vào cứu. Đại quân của Trịnh thị tan tác, bị quân triều đình truy đuổi ráo riết, phải lẩn trốn trên các đảo hoang và theo các cửa sông vào trốn trong đất liền. Chủ trương hòa hoãn với cư dân ven biển mà Trịnh Nhất Tẩu đề ra trước đây bây giờ mới thực sự phát huy tác dụng.

Dân chúng hết lòng che chở tàn quân của Trịnh thị. Trịnh Nhất Tẩu âm thầm tập hợp tàn quân, thu phục về dưới trướng thêm hai băng cướp biển vốn trước đây làm ăn độc lập, trong đó có một băng rất mạnh, thuộc quyền chỉ huy của tướng cướp Onotae người Nhật. Trong khi đô đốc Tống Mẫn Sinh dương dương tự đắc chuẩn bị thu quân để về triều nhận thưởng vì công lao “dẹp tan hải tặc” thì bất ngờ bị quân của Trịnh Nhất Tẩu tập kích. Chính bà cùng một số tướng lĩnh gan dạ nhất đã nhảy lên soái thuyền thủy binh triều đình, chém rơi đầu Tống Mẫn Sinh. Thủ cấp của Tống đô đốc được gửi đến Bắc Kinh như một lời cảnh báo.

Trịnh Nhất Tẩu (hình vẽ xưa – TL)

Chia rẽ

Sau khi nhận được “món quà” rùng rợn, triều đình nhà Thanh hiểu ra rằng không thể khuất phục người đàn bà thép này bằng vũ lực mà chỉ có thể dùng kế mua chuộc và chia rẽ hàng ngũ đối phương. Trước hết, quan quân tung tin đồn rằng triều đình rất kính nể tài năng và lòng quả cảm của Trịnh Nhất Tẩu, chỉ ước mong có được một thủy sư đô đốc như bà.

Kế đến, một cáo thị được niêm yết khắp vùng duyên hải, nói rằng mỗi binh sĩ hải tặc nếu “cải tà quy chánh” sẽ được thưởng một con lợn, một vò rượu, một khoản tiền tương đương một năm lương thực cho một người và được tuyển dụng vào làm việc cho triều đình, từ thư lại, bổ đầu cho đến chức tòng tam phẩm, tùy năng lực, trình độ văn hoặc võ (riêng bà Trịnh được hứa hẹn chức đại tư mã).

Sau đó, triều đình nhờ một bác sĩ người Bồ Đào Nha làm việc ở tô giới Ma Cao làm trung gian tổ chức thương thuyết, đàm phán với Trịnh Nhất Tẩu. Tuy không tin lắm vào thiện ý của triều đình, bà vẫn nhận lời đàm phán. Trên bàn nghị sự, bà không chấp nhận nhiều đề nghị của phía triều đình. Nhưng triều đình không cần lắm điều đó – điều quan trọng là các thành viên phái đoàn có cơ hội tiếp cận, mua chuộc các tướng lĩnh dưới quyền bà Trịnh. 

Việc mua chuộc đã đạt kết quả như mong đợi. Tướng cướp người Nhật Onotae lóa mắt trước những món quà hậu hĩnh và choáng ngợp trước lời hứa về chức quan to trong triều nên đã lặng lẽ đưa quân bản bộ của mình sang đầu hàng triều đình. Đây là một tổn thất rất lớn về lực lượng cho Trịnh Nhất Tẩu, vì đội quân của Onotae gồm đến 160 thuyền lớn và 8 ngàn binh sĩ. Nhưng tổn thất lớn hơn là ở chỗ việc này gây nao núng tinh thần các tướng sĩ dưới quyền Trịnh thị – nhiều người muốn noi gương Onotae vì thấy ông ta được triều đình trọng dụng và biệt đãi hậu hĩnh.

Thế rồi hàng trăm, hàng ngàn người trong đội quân cướp biển của Trịnh Nhất Tẩu lần lượt bỏ trốn, đầu hàng triều đình. Từ đó, việc đàn áp đội quân đã suy yếu của nữ hoàng cướp biển trở nên dễ dàng hơn. Mỗi tên cướp biển bị bắt được đều bị hành hình công khai để răn đe dân chúng không theo nghề này. Trịnh Nhất Tẩu nhận ra ngày tàn của mình, bèn lên bờ, mai danh ẩn tích, sống bình lặng trong những vùng nông thôn gần Ma Cao.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: