Little Saigon

Tất cả ‘như chỉ mới hôm qua’…

Như chỉ mới hôm qua – Ký ức 30 tháng Tư

PHAN LẠC ĐÔNG QUÂN

30-4-1975 – một ngày đen tối nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam; một ngày mà cả miền nam Việt Nam phải gánh chịu những sự trả thù tàn khốc của Việt Cộng, một ngày mà Việt Cộng đã trả thù không thương tiếc với những sĩ quan, quân, cán chánh của quân đội Việt Nam Cộng Hòa, những người đã từng cầm súng trực tiếp trên chiến trường, mà còn đối với vợ, con của họ. Nước mắt, đau thương, và  những tang thương cao ngất trời do Việt Cộng đã gây ra kể từ cái ngày 30-4-1975, ngày mà chúng gọi là “giải phóng miền Nam”! Viết ra cả ngàn trang giấy cũng không thể nào hết được!

Gia đình tôi thuộc loại “gia đình ngụy quân!” như chúng gọi. Sau cái ngày ấy, bố tôi mắc kẹt phải ở lại, không di tản kịp. Những ngày sau đó, bố tôi ra “trình diện” để “học tập 10 ngày!” như Việt Cộng lúc đó  kêu gọi. Bố tôi cũng tưởng “chính sách hòa giải-hòa hợp dân tộc; không trả thù những người “đứng bên kia chiến tuyến” với Việt Cộng là thật. Bố tôi vốn là trung uý ngành chiến tranh-chính trị của Không quân QLVNCH.

Ngày 26-6-1975, bố tôi ra trình diện, rồi 10 ngày trôi qua, một tuần trôi qua, và một tháng trôi qua cũng không thấy tin tức bố tôi. Mọi người trong gia đình đều lo lắng, nhưng không biết hỏi ai và hỏi ở đâu; trong lúc không khí Sài Gòn u ám và ảm đạm, không ai dám lên tiếng vì sợ Việt Cộng nhốt tù hay xử tử vì chúng sẽ ghép vào tội “phản động”, “chống lại chính quyền cách mạng”. Sau ngày 30-4-1975, Sài Gòn không còn luật lệ, không còn đạo đức, và văn minh. Sài Gòn đã mất hết, mất tất cả, từ tên gọi Sài Gòn đến văn hóa, đạo đức của người Việt truyền thống kể từ 11:30 trưa ngày 30-4-1975.

Những nạn nhân của chính sách “học tập cải tạo” sau ngày “giải phóng, thống nhất đất nước” với “chủ trương” gọi là “hòa hợp hòa giải dân tộc” (ảnh tư liệu)

Bố tôi bị “tập trung, cải tạo” như hàng vạn sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa lúc đó và cả gia đình phải chịu đựng những đòn trả thù của Việt Cộng. Một hôm, bỗng có lá thư bố tôi gửi về từ “Hòm thơ T, D” từ Kà Tum, Tây Ninh, một nơi rừng thiêng, chướng khí mà ngày xưa đầy mìn, bom và chất độc thời chiến tranh. Kà Tum xưa kia là “Mật khu Trung Ương Cục R của Việt Cộng. Hơn một tuần sau, nhà tôi bị một đám thanh niên mang băng đỏ trên cánh tay vào lục soát. Một buổi trưa, tháng 7-1975, một bọn gồm bốn tên vào nhà tôi, súng dắt trên lưng. Chúng nói:

 – “Yêu cầu mọi người im lặng, chấp hành kể từ giờ phút này!” – tên chỉ  huy nhóm Cờ Đỏ ra lệnh.

Tôi lúc đó ngỡ ngàng và không hiểu như thế nào. Chúng đi vòng quanh nhà, lơ mắt nhìn mọi nơi, mọi đồ vật. Thấy hai tủ sách của bố tôi ngay giữa nhà, chúng bắt đầu nạy khóa, lục soát hết mọi quyển sách và hình ảnh của bố tôi từ ngày vào quân đội đến khi làm sĩ quan. Chúng thấy cái bằng “Tốt Nghiệp Sĩ Quan Trường Bộ Binh Thủ Đức Khoá 6-69” và bằng Thủ Khoa của bố tôi. Chúng xé tan nát với thái độ thù hằn. Tên trưởng nhóm lên giọng hằn học, giọng Nghệ Tĩnh:

”Đồ Ngụy! Ác ôn!” – tên này nói lớn. Sau đó, sách vở và hình ảnh, đồ đạc của bố tôi bị tịch thu và mang đi…

Phan Lạc Tuyên là anh trai của bố  tôi. Trước 1960 ông ấy là đại úy Biệt Động Quân nhưng sau cuộc đảo chánh hụt Tổng thống Ngô Đình Diệm, ông ấy trốn sang Miên và theo Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam. Ông ấy trở về Sài Gòn vào tháng 8-1975, sau khi được Cộng sản Bắc Việt cử đi học lấy bằng tiến sĩ tại Ba Lan. Chúng không tin dùng ông ấy nữa sau ngày 30-4-1975. Tuy nhiên, ông Tuyên cũng cố “lấy điểm, lập công!”. Ông ấy trở về gặp ông nội tôi vốn là nhà nho, trưởng tộc của cả họ Phan Lạc. Cụ cứ ngỡ con trai mình là con người như ngày nào nhưng vừa chưa thỏa vui mừng “ngày hòa bình, đoàn tụ” thì Tuyên ghé qua nhà Từ đường của họ Phan. Khi thấy cụ Nội tôi treo hình Khổng Tử cũng như quả chuông của dòng họ Phan từ thời nhà Lê, Tuyên hằn học nói sẵng:

 – “Tại sao Cậu lại treo hình tên Khổng Tử? Một tên phong kiến. Tôi đã theo “cách mạng” giờ đây về Sài Gòn. Tôi mà thấy 10 tên phản động chống lại cách mạng, tôi cũng bắn! Từ giờ phút này phải dẹp cái Từ đường, nhà thờ họ kia đi!”.

Ông Nội tôi ngạc nhiên và lấy làm buồn khi thấy Tuyên cầm hình cụ Khổng Tử xé nát. Từ ngày ấy, Tuyên đóng cửa nhà thờ họ Phan trong Nam. Ông nội tôi rất buồn và từ đó cụ biết rằng: con mình không phải như xưa nữa mà nay đã thành “cộng sản với chủ trương Tam Vô (vô tổ quốc, vô gia đình, vô tôn giáo). Cụ lặng lẽ dọn về nơi khác ở Hòa Hưng ở đến cuối đời. Cụ biết rằng, dù thế nào đi nữa thì giờ này cụ đã ở cái tuổi gần 80 và thế cô. Vả lại cụ từng được Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trao giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc vào năm 1973.

Tôi lúc ấy 15 tuổi, cái tuổi còn tuổi ăn, tuổi học. Thế nhưng, tôi bị buộc đi “lao động thủy lợi”, nằm trong thành phần “gia đình Ngụy thuộc diện đi Kinh tế mới”. Chúng cắt hộ khẩu, cắt lương thực… Tôi phải rời xa mái trường, xa nhà. Hôm đưa tôi cũng như hàng trăm anh em binh lính QLVNCH lúc đó đi lao động không công, xe chuyển bánh từ Bảy Hiền, hướng Bà Quẹo, lên Củ Chi… Tôi ngoảnh nhìn ngôi trường Nguyễn Thượng Hiền mà lòng buồn không tả. Thế là mình xa mái trường, xa và mất hết ước mơ. Cái nón tai bèo che khuất mờ tương lai. Giờ đây là cuốc, xẻng… để lấp hố bom, mìn bẫy ở Củ Chi, nơi trước kia là Vành Đai Trắng của Việt Nam Cộng Hòa. Chiếc xe chở tôi qua Thành Ông Năm, Hóc Môn, nơi bố tôi đang bị Việt Cộng giam với cụm từ mỹ miều “học tập cải tạo”.

Thân phận những người thua cuộc là đây! Con cũng như bố, cũng trong cái gọng kìm kẹp, trả thù dã man của Việt Cộng. Vận nước, vận nhà đều chung một vận. Miền Nam Việt Nam kể từ ngày 30-4-1975 đã biến thành một nhà tù lớn.

Việt Cộng đã đánh lừa hơn 30 triệu dân miền nam lúc đó! Sau 46 năm kể từ ”tháng Tư Đen” ấy, bản chất Cộng sản Việt Nam vẫn tham lam, quỷ quyệt, và luôn đàn áp những người mà chúng chụp mũ là “phản động”, những người dám đứng lên cất tiếng nói ôn hòa vì muốn nhân dân Việt Nam được sống trong tự do, dân chủ, và nhân quyền, muốn bảo vệ, duy trì đạo đức đích thực, truyền thống của dân tộc Việt Nam hơn 4000 năm lịch sử. 46 năm trôi qua, nhưng tiếng thét, tiếng gào của người dân Đồng Tâm, Lộc Hưng… vì bị cướp đất, cướp nhà thì vẫn còn “Như Mới Ngày Hôm Qua”!

46 năm trôi qua, nhưng vết sẹo vẫn còn trên thân thể của những người thương phế binh Việt Nam Cộng Hòa. Họ phải lê lết, xin ăn, và chết dần, chết mòn nơi quê hương của họ. Chúng ta từng là nạn nhân của cái gọi là “hòa giải, hòa hợp” của Cộng sản Việt Nam sau 30-4-1975, xin đừng lầm một lần nữa mà hãy ghi nhớ: “Như Chỉ Mới Hôm Qua thôi!”.

Seattle, 4-3-2021

*****

Lời mời gọi cùng viết về “Ký ức 30 tháng 4”