Nước mắt của người Việt di tản chiến tranh từ Ukraine

Share:
Một trại tị nạn ở Ba Lan, nhận người tản cư từ Ukranine. (Ảnh: Omar Marques/Getty Images)

Có làm thuyền nhân thì mới biết sóng cồn cao bao nhiêu và biển rộng chừng nào. Có làm người tị nạn chiến tranh Ukraine thì mới thấu hết nỗi khổ của kẻ mất nhà mất cửa làm thân đi ăn chực ở nhờ. Xin nói thẳng luôn với mọi người là ai còn có khả năng ở lại mà an toàn, nhà cửa lành lặn, hết chiến tranh vẫn kiếm được đủ ăn thì không nên đi tị nạn làm gì cho khổ.

Ai đi di tản cũng khóc. Có người khóc nức nở. Có người khóc âm ỉ trong lòng!

Dưới đây tôi chỉ xin được nói mấy lời về những nỗi khổ của dân tị nạn Việt Nam từ Ukraine trong những ngày đầu:

1. Đừng tin vào các quảng cáo trên mạng xã hội. Nào là sang châu Âu, Bắc Mỹ sẽ được phân nhà, nào là được ở căn hộ, nhà riêng. Không có đâu. Có chăng vài ba người trúng số độc đắc vì làm đơn đầu tiên. Cảnh ở trong trại nằm một dãy giường dài, đi một nhà vệ sinh chung, tắm một nhà tắm chung là chuyện thường. Ăn uống thì không bị đói, nhưng toàn đồ Tây nên dân Việt Nam ta khó nuốt. Còn nghe nói là khi có thẻ định cư, tìm được việc làm, có tiền rồi thì mới đi thuê nhà và mới có mái ấm riêng cho gia đình mình.

Tất cả các nước đều như nhau hết, vì họ không có kế hoạch từ trước để tiếp nhận ngay một lúc hàng triệu dân tị nạn đến đất nước họ. Họ phải tìm trại dưỡng lão, nhà tù, cung thể thao, trường học… bỏ không, để làm thành chỗ ở cho chúng ta ở tạm. Cho nên khi đã có thẻ định cư rồi thì cũng đừng hy vọng gì nhiều về khả năng được phân nhà.

Từ có nhà có cửa, xe hơi, công ăn việc làm, thành người phải đi xin từng thứ. Trong hình, người Ukranine sang tị nạn ở Berlin, Đức. (Ảnh: Hannibal Hanschke/Getty Images)

2. Khổ nhất là bọn nhỏ. Chúng trải qua đợt nằm hầm tránh bom, chúng chen nhau với người lớn trên tầu và nổi hoảng sợ lạc mẹ lạc bố. Chúng đến một miền đất lạ không hiểu ngôn ngữ, chúng nhớ nhà, nhớ cô, nhớ trường, nhớ con búp bê, cái góc giường của chúng. Nên ba phần tư trẻ ta đi di tản bị trầm cảm ở mức khác nhau. Hầu như đứa nào cũng ốm và đứa nào cũng đòi về nhà ở Ukraine. Chúng khóc và bố mẹ cũng khóc, vì về làm sao được nữa. Chúng lầm lì và ở trong phòng suốt ngày, đến bữa không muốn đi ăn. Tội lắm!

3. Công việc. Tìm được việc làm khi đã có thẻ định cư rồi không phải dễ đâu. Vì đa số bà con ta ở vào tuổi ngoài 50. Tuổi đó mà không có nghề, không biết tiếng như dân ta từ Ukraine sang thì rất khó có khả năng kiếm được việc làm. Đơn giản là không ai thích nhận. Còn đi làm chui không đóng thuế thì ngày làm 12-14 tiếng. Không đóng thuế thì sau này khó gia hạn thẻ định cư. Không có việc làm mà sống bằng trợ cấp thì khổ lắm. Khổ gần như mấy anh bán thịt gà, trồng rau… bên Ukraine.

4. Ngôn ngữ. Trời ơi, 50-60 rồi mà lại bắt đầu học đánh vần. Nó không vào được. Mà không biết tiếng thì không làm gì được. Điều đó ai cũng hiểu. Nhất là khi đi làm thủ tục giấy tờ. Không biết tiếng khó tìm được việc làm. Không biết tiếng đi ra đường là lạc đường. Không biết tiếng là đủ cái khổ. Mà học thì nó không vào. Không biết tiếng thì khi Sở Di trú phỏng vấn để gia hạn thẻ định cư sẽ khó khăn. Tóm lại là một nỗi khổ lớn!

5. Phải thay đổi toàn bộ thói quen cuộc sống. Đang được tự do giờ giấc thích thì đóng cửa công đi về, bỗng phải ghép vào thời gian làm việc ca ngày ca đêm. Không thể nghỉ làm, thậm chí để đưa con đi chữa bệnh. Đang ở trong cộng đồng Làng Sen, Làng Thời Đại vui vẻ nhộn nhịp, bỗng dưng được sở di trú nước bạn phân về một làng nhỏ làm nghề nuôi heo, xung quanh không có một nhà Việt Nam quen, thì mọi người hiểu là buồn đến thế nào.

Trẻ em tị nạn Ukraine và gia đình đến ga xe lửa Zahony, Hungary sau khi chạy trốn khỏi Ukraine. Hungary là một trong những quốc gia láng giềng của Ukraine, đã đón hơn 144,000 người tị nạn chạy khỏi Ukraine sau khi bị Nga tấn công. (Ảnh: Christopher Furlong / Getty Images)

6. Mặc cảm. Tất cả người Việt Nam từ Ukraine sang châu Âu đều có một mặc cảm, một nỗi xấu hổ rằng cách đây hơn một tháng mình có cuộc sống đàng hoàng, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc, công việc, bỗng nhiên trở thành kẻ ăn mày, ăn nhờ ở đợ nhà người ta, phải đi xin từ miếng bánh mì.

Tất cả người Việt Nam từ Ukraine sang châu Âu đều bị tổn thương về tinh thần do chiến tranh và cuộc tị nạn đem đến. Và vết thương này không dễ lành ngay được, nên chúng ta rất yếu đuối. Chúng ta khác thế hệ tị nạn chiến tranh những năm 70-80. Chúng ta không có ý chí. Chúng ta không đủ nghị lực làm lại từ đầu, chúng ta thua xa các thế hệ Việt kiều trước. Bởi vì chúng ta có cuộc sống bình thường, không thiếu thốn gì ở Ukraine cho đến tận ngày 24 Tháng Hai, 2022.

Tôi hy vọng là tình hình sẽ khá dần lên, chứ bây giờ rất nhiều người bỏ cuộc, tự mua vé máy bay bồng bế con cái về sống ở Việt Nam.

(Theo Nhịp cầu thế giới)

Xem thêm:

-Cuộc chiến của Putin

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: