Hãy tỉnh ngộ đi, sự bất lực của y tế Việt Nam!

Share:
Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on telegram
Share on whatsapp
Một rừng người tụ tập để được… xét nghiệm COVID-19 ở Sài Gòn. Ảnh: Facebook.

Khi đọc bài báo “Bộ trưởng Nguyễn Thanh Long: Bộ Y tế huy động khoảng 10,000 cán bộ, nhân viên y tế tham gia hỗ trợ chống dịch”, cộng với lời bình của người bạn, tôi sững sờ.

Họ sẽ chống dịch như thế nào nhỉ? Khi nhiều bệnh nhân nặng rất cần những thầy thuốc chuyên sâu, vaccine chưa đủ để tiêm đại trà, vậy mà ngoáy mũi lại coi là biện pháp chống dịch COVID-19 hiệu quả, thì thật đáng ngờ.

Chống dịch bằng… nghị quyết

Tôi nghĩ mãi và chua chát nhận ra: Họ chống dịch bằng nghị quyết.

Để ra nghị quyết, họ lấy ý kiến của Bộ Y tế, do Bộ trưởng ký.

Ý kiến của Bộ Y tế là từ các chuyên gia đưa lên.

Mà các chuyên gia là ai? Là những viên chức dưới quyền bộ trưởng, chỉ nói những gì… đẹp ý bộ trưởng.

Tôi có bạn, có em làm chuyên gia về lĩnh vực này. Tôi hỏi: “Làm theo cách này là sai mất rồi. Sao mọi người, không ai nói một câu cho dân nhờ?” Họ trả lời: “Họp thì cãi nhau như mổ bò, nhưng bộ trưởng quyết theo ý bộ trưởng. Em chịu!”

Bộ trưởng Y tế Việt Nam là ai? Người này là có lẽ là cán bộ tuyên giáo, hơn là một “vị tướng ngành Y”. Bỏ qua chuyện ông ta học ở Đại học Y Thái Bình; bỏ qua việc ông ta làm tiến sĩ ở Đại học Y Hà Nội… Học ở đâu cũng có người giỏi, người dốt, nhưng học ở đâu cũng phải thu được kiến thức, dù ít hay nhiều.

Tôi không thể tưởng tượng nổi một vị bộ trưởng tư lệnh ngành y lại có thể thốt ra câu choáng váng này: “Virus lai giữa chủng Ấn Độ và chủng Anh Quốc.”

Ông ta ngu dốt? Hay cố lờ đi những giải pháp chống dịch? Để lãnh đạo một Sư đoàn chi viện cho Sài Gòn đang trong “dầu sôi lửa bỏng”, cần bao nhiêu tướng lĩnh, bao nhiêu trung đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng; bao nhiêu đại đội, trung đội trưởng; bao nhiêu sĩ quan thiện chiến, hay chỉ là 10,000 nhân viên sơ cấp, trung cấp vào Sài Gòn ồ ạt, rồi chụp hình, hô khẩu hiệu; rồi ngoáy mũi, chọc que và than thở “Nóng quá,” “Sài Gòn không bằng Bắc Giang. Thật tệ!”.

Đầu tư vào những chuyện vô ích

Ngay từ đầu dịch, từ Tháng Giêng, Tháng Hai, 2020, tôi đã tự nhủ: Dịch tràn lan trong xã hội, việc quan trọng nhất là chuẩn bị, chăm sóc các bệnh viện để cấp cứu những người nguy kịch phải nhập viện. Thành hay bại đều ở đó.

Biết bao lần tôi kêu khóc: Trời ơi, sao lại tiêu hàng núi tiền, hàng tỉ đôla Mỹ cho những chuyện vô ích, để “trôi sông trôi biển” cơ chứ!

Họ đã làm những “chuyện vô ích” gì?

– Phun thuốc sát trùng: Không có tác dụng diệt virus;

-Cho xét nghiệm: Người đến lấy xét nghiệm âm tính có thể ngay lập tức bị lây nhiễm mầm bệnh;

-Cho cách ly: Tạo cơ hội cho virus lây lan vì cách ly là tập trung nguồn bệnh, thay vì chia lẻ nguồn bệnh ra để quản lý. Cách ly là giải pháp phản khoa học.

Khi một ca ra viện sau ba lần xét nghiệm âm tính, tôi không gọi là chữa khỏi bệnh COVID-19, mà gọi là “Chăm sóc bệnh viện thành công cho người nhiễm COVID-19”. Nó có lý do của nó. Cũng như:

-Không thể bắt người phơi nhiễm với mầm bệnh đi cách ly ồ ạt. Vì một lẽ cực kỳ đơn giản: Ai cũng có thể nhiễm bệnh. Vào trại tập trung thì khả năng phơi nhiễm tăng lên, khả năng nhiễm virus tăng lên nhiều lần. Thực tế đã xảy ra đúng như vậy.

-Không thể gọi người nhiễm virus là “bệnh nhân” khi họ không có dấu hiệu khởi phát bệnh: Ho, sốt, đau người, mệt mỏi… Họ là “người lành mang virus”.

Có xấu chăng là nếu họ lây nhiễm ra cộng đồng liền kề. Nhưng có cái hay là trong người họ đã sinh kháng thể và hệ miễn dịch, đủ để ức chế, bao vây, nuốt được virus. Nên dù họ có bị lây nhiễm thì virus này đã bị bất hoạt tự nhiên và cũng làm cho người nhiễm thứ phát trở thành người lành mang virus như người trước mà thôi.

-Không có thuốc đặc hiệu diệt virus thì chỉ chăm sóc triệu chứng, chữa trị biến chứng và chống suy phổi, suy tim, chống suy thận, chống hôn mê, chống nhiễm độc, chống suy mòn suy kiệt sau nhiễm virus mà thôi.

-Cũng không thể coi người bị nhiễm virus là “tội phạm” được. Họ là đồng bào của mình. Lỡ xui rủi thì phải cam chịu, nhưng họ đã khổ lắm rồi. Đừng hạ nhục họ và gia đình họ nữa.

Chợ Phạm Văn Hai ở quận Tân Bình bị phong tỏa do có ca nhiễm COVID-19. Ảnh: CMC.

Độc quyền cả trong việc nhập vaccine

Như anh bạn tôi nói, cả nước hiện nay đang ồ ạt làm xét nghiệm để tìm nguồn lây lan. Nhưng rõ ràng, việc truy tìm các loại F đã thất bại nặng nề, tốn kém khủng khiếp. Càng xét nghiệm, số ca nhiễm virus càng tăng. Chẳng cần xét nghiệm cũng biết chắc chắn là như vậy.

Khi giấy chứng nhận xét nghiệm có kết quả âm tính trở thành “phương tiện đi lại kiếm ăn” thì việc xét nghiệm không còn giới hạn của ngành y nữa. Hậu quả đã không hay ho gì mà còn phản khoa học, vô nhân đạo, thiếu tình người!

Trong khi đó, do sự độc quyền “một cửa” của Bộ Y tế trong đàm phán mua bán, vaccine vừa ít vừa thiếu, vừa thụ động trong nhập khẩu.

Trong các công văn nước ngoài, chữ “Government” được cố tình dịch thành “Chính phủ trung ương” khi nó cũng có nghĩa là chính quyền của một tỉnh, một địa phương. Từ chuyện “cố tình” này, Bộ Y tế độc quyền giao dịch và thông qua công ty “sân sau” của mình, đứng ra nhập vaccine về ban phát cho các địa phương.

Theo tôi, hãy cứ để chính quyền các tỉnh được quyền nhập vaccine và tiêm cho dân của họ. Bộ Y tế chỉ là Cơ quan cấp Giấy chứng nhận đủ điều kiện tiêm vaccine mà thôi. Được như vậy, tôi tin các doanh nghiệp địa phương sẵn sàng đồng hành cùng chính quyền tỉnh, để trong vòng một, hai tháng là có đủ vaccine chích cho thần dân.

Những con số nặng nề và lời kêu gọi Bộ trưởng Y tế từ chức

Trước đây, có lần tôi nêu: Chi phí cho một giường hồi sức cấp cứu (ICU) hàng ngày, trung bình là $1,500; cho 10,000 ngày là $1.5 triệu; cho một triệu ngày là $1.5 tỉ. Mỗi người bệnh nặng, trung bình nằm ICU là 15 ngày, chúng ta có 100,000 người/ngày điều trị ICU. Mỗi bệnh viện trung bình có 50 giường ICU đủ tiêu chuẩn, với số tiền $1.5 tỉ, chúng ta có 20,000 bệnh viện. Một con số khổng lồ đủ để chữa trị cho bệnh nhân cần cấp cứu ở bệnh viện.

Thêm nữa, để có 100,000 người cần chăm sóc ICU (chiếm 5% số người cần nhập viện) thì cần có hai triệu bệnh nhân nhập viện. Để có hai triệu bệnh nhân, phải có 10 triệu người nhiễm virus theo luật Pareto. Điều này khó có thể xảy ra trong thực tế Việt Nam.

Tôi viết những con chữ nặng về tiền bạc này, mục đích để chỉ ra sự LÃNG PHÍ VÔ CÙNG LỚN, từ những quyết định sai lầm của Ban chỉ đạo chống dịch, của Bộ Y tế mà ông bộ trưởng đóng vai trò chủ chốt. Tôi yêu cầu ông ta từ chức cũng vì lẽ đó.

Gần 20 năm nay, tôi tham gia nhiều dự án bệnh viện để chữa trị cho dân. Một giường bệnh tiêu chuẩn người Âu Mỹ xây có giá $200,000. Trung Quốc xây chỉ có giá $100,000. Vào “tay” người Việt Nam, giá rớt xuống từ $50,000 đến $70,000. Với $1 tỉ, chúng ta có thể xây được nhiều giường bệnh lắm. Hết dịch, người dân vẫn được nhờ hệ thống bệnh viện này. Tỉnh nào cũng vẫn còn có những giường bệnh này. Với khả năng của mình, chúng tôi tin chính phủ có thể xây dựng những bệnh viện Lôi Thần Sơn, Hỏa Thần Sơn trong thời gian cực nhanh, không kém người Trung Quốc đã làm ở Vũ Hán để cấp cứu cho đồng bào của họ.

Một bệnh viện ở Sài Gòn bị đóng cửa trong thời dịch bệnh COVID-19. Ảnh: CMC.

Hãy tỉnh ngộ đi!

Hỡi những ai đang cầm chương đánh bạc, hãy nghĩ lại đi.

Tất cả đều của dân, hãy do dân, hãy hành động vì dân đi.

Tôi, một con dân Việt Nam, xin quỳ lạy xin các ngài:

-Dừng tất cả các trại tập trung F0, F1, để người dân tự quản tại nhà như nhiều nước đã làm.

-Dừng xét nghiệm ồ ạt. Chỉ xét nghiệm nhóm high-risk factor và những ai có dấu hiệu ho, sốt, nghi ngờ nhiễm COVID-19.

-Điều trị tại nhà những ca bệnh nhẹ. Chỉ cho nhập viện những ca cấp cứu.

-Tăng cường giáo dục chăm sóc cơ thể, giữ vệ sinh chung và ý thức cộng đồng.

-Nhanh chóng nâng cấp các đơn vị ICU, nâng cấp bệnh viện đủ điều kiện đáp ứng thảm họa, nếu chẳng may xảy ra.

Hãy tỉnh ngộ đi!

Share:

Share on facebook
Share on twitter
Share on linkedin
Share on telegram
Share on whatsapp
Ý Kiến Độc Giả
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Share on facebook
Facebook
Share on twitter
Twitter
Share on telegram
Telegram
Share on whatsapp
WhatsApp
Share on linkedin
LinkedIn
Share on email
Email
Kênh Saigon Nhỏ: