Anh Tưởng ‘không tưởng’ – người khuyết tật chăm lo cho người lành lặn

Share:
Anh Tưởng “không tưởng” trong xưởng may của mình. Nguồn: Thanh Niên

Ở xã Hồng Thái, huyện Phú Xuyên, TP Hà Nội, không ai không biết đến anh Phan Văn Tưởng – mọi người ở đây thường gọi vui là anh Tưởng ‘không tưởng’, ngụ ý về những điều phi thường mà anh đã thực hiện được dù anh chỉ là một người khuyết tật.

Mặc dù bị khiếm khuyết về thể hình và gặp nhiều khó khăn trong quá trình lập nghiệp, nhưng bằng ý chí nghị lực quyết không đầu hàng số phận, anh Tưởng đã không chỉ tự lực nuôi sống bản thân mà còn mở được xưởng may tạo việc làm cho nhiều người có hoàn cảnh khó khăn.

“Phải cố gắng gấp năm người khác”

Không khí làm việc ở Xưởng may Tưởng Hà vô cùng sôi nổi, khẩn trương kể cả vào ngày Chủ Nhật. “Giám đốc” Phan Văn Tưởng (sinh năm 1970) một tay chống nạng, một tay tỉ mỉ hướng dẫn công nhân mới kỹ thuật may.

Anh Tưởng đi lại khá khó khăn, bởi chân trái của anh bị teo từ nhỏ. Hiện tại xưởng may của anh đã trở lại hoạt động bình thường sau dịch Covid-19. Xưởng rộng hơn 300 m2, có gần 30 lao động, trong đó chủ yếu là người địa phương có hoàn cảnh khó khăn. Có thời điểm, xưởng có một số lao động là người khuyết tật. Anh Tưởng cho biết, lúc cao điểm nhất xưởng có 60 công nhân, trong đó 16 công nhân là người khuyết tật. Doanh thu hiện nay của xưởng dao động từ khoảng 250 – 300 triệu đồng/năm.

Được biết, Tưởng vốn sinh ra lành lặn, nhưng khi dược 10 tháng tuổi thì bị một trận ốm thập tử nhất sinh và để lại di chứng teo chân trái.

Thấy con tàn tật, bố mẹ không muốn để con đến trường, vừa vất vả vừa sợ con bị bạn bè trêu chọc. Tuy nhiên, nhìn bạn bè tung tăng đến trường, Tưởng xin bố mẹ đi học bằng được. Năm tám tuổi, anh vào lớp 1.

Học hết lớp 9, thấy lưng vốn kiến thức phổ thông đã tạm đủ, Tưởng quyết định phải học một cái nghề để tự nuôi sống bản thân. Và anh đã chọn nghề may. Thời gian đầu, anh học nghề gần nhà, tuy nhiên chỉ được học may cơ bản. Anh nhờ bố đạp xe hơn 20 cây số đưa lên Hà Nội học may chuyên sâu để sau này có thể ra làm riêng.

Khổ nỗi, chẳng nơi nào chịu nhận. Thấy anh chống nạng, đi lại khó khăn là đã tỏ ý từ chối ngay, cho dù anh cố giải thích rằng đã biết may căn bản và cái chân teo không ảnh hưởng tới tốc độ làm việc.

Xin đến xưởng thứ tư vẫn bị lắc đầu từ chối. Bố anh khuyên anh hãy chấp nhận sự thật và đi về quê. Nhưng Tưởng  không nản chí: “Thế nào cũng có chỗ thương con, nhận con vào học”.

Quả là, ông trời không phụ lòng người. Một người chủ trẻ tuổi giàu lòng nhân đã nhận anh vào học việc và chân thành khuyên: “Anh phải cố gắng gấp năm người khác, nếu không sẽ không theo được đâu”.

Nhờ cần mẫn học hỏi, tích lũy kinh nghiệm, chỉ sau một năm Tưởng đã thành thạo mọi công đoạn của nghề may đo. Năm 1987, anh về quê mở tiệm may để mưu sinh. Do tay nghề cao, cẩn thận lại vui tính nên tiệm may của anh rất đông khách. Ngoài ra, anh còn luôn cập nhật mẫu mã mới để tư vấn cho khách hàng nên không chỉ người trung niên mà thanh niên cũng đến may đo của anh rất đông.

“Giám đốc” kiêm nhiệm mọi việc

Để đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của khách hàng, năm 2011, anh Tưởng mở xưởng sản xuất với diện tích khoảng 100 m2, chuyên gia công áo vest, áo sơ mi công sở. Tuy nhiên, đây là khoảng thời gian rất khó khăn của Tưởng.

Lúc đó, vợ anh mắc bệnh hiểm nghèo, chạy chữa nhiều nhưng không tiến triển. Anh vừa phải chăm sóc vợ con, vừa chạy đôn chạy đáo khắp các tỉnh thành để mua máy cũ, tìm nguồn nguyên liệu, lo đầu ra, tuyển nhân công…

Nhưng rồi vợ anh đã không qua khỏi, để lại hai đứa con thơ dại. Anh phải một mình “gà trống nuôi con”. Ít lâu sau, anh lại vướng bệnh đại tràng. Ăn uống khó khăn và vật lộn với những cơn đau hằng đêm khiến anh sụt cân nhanh chóng, có lúc chỉ còn nặng hơn 40 kg.

Dẫu sức khỏe tinh thần và thể chất tụt dốc, nhưng anh vẫn luôn tận tâm với công việc ở xưởng may, từ đi nhận đơn hàng, gia công, kế toán, đào tạo… đều một tay ông giám đốc làm cả. Anh hiểu rằng, xưởng may không chỉ là kế sinh nhai của anh mà còn của mấy chục lao động khó khăn khác nên tinh thần trách nhiệm luôn được đặt lên hàng đầu. “Gần như ngày nào tôi cũng dậy từ 4 giờ sáng và làm việc đến 23 giờ đêm, cả năm không có ngày nghỉ. Chỉ mong sao xưởng đi vào hoạt động, đơn hàng đổ về giúp nhiều người khó khăn chưa có việc làm có công việc để tạo ra thu nhập”, anh Tưởng cười hiền, tâm sự.

Nhằm đáp ứng thị hiếu khách hàng, anh Tưởng thường xuyên lên mạng cập nhật mẫu mã và xu hướng thời trang. Anh sáng tạo và tự tay thiết kế nhiều sản phẩm mới và nâng cấp công nghệ để vừa tăng năng suất vừa nâng cao chất lượng sản phẩm.

Do được đầu tư nhiều chất xám và tâm huyết, sản phẩm của xưởng may anh Tưởng luôn “cháy chợ”. Một số đại lý quần áo bán lẻ lớn trên nhiều tỉnh thành đã tìm về tận xưởng của anh để ký hợp đồng cung cấp sản phẩm lâu dài.

Trừ những trường hợp bất khả kháng, công nhân của anh Tưởng không ai muốn bỏ việc hay nhảy việc. Chị Vũ Thị Hằng, tổ trưởng tổ may cho biết: “Tôi làm ở đây từ ngày xưởng được thành lập và chưa bao giờ tính nghỉ hay chuyển đi chỗ khác làm việc. Ngoài mức thu nhập ổn định (từ 7 – 12 triệu/tháng, tính cả tăng ca) thì không khí làm việc ở đây rất vui vẻ, tình cảm. Đặc biệt, “sếp” của xưởng rất hóm hỉnh, tốt bụng, luôn quan tâm đến đời sống của “lính”. “Sếp” còn luôn động viên chúng tôi nếu ai có khả năng thì hãy mở xưởng riêng, tăng thêm thu nhập, sếp sẵn sàng hỗ trợ kinh nghiệm và vốn”.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: