Bà cụ neo đơn nuôi cháu ăn học và ước mơ tuổi xế chiều

Bà Lệ bán bánh chuối trên đường Nguyễn Đình Chiểu (Q.3) đã gần 30 nămBà buồn tủi khi nói về cuộc đời mình. Nguồn: thanhnien.vn

Dù đã tuổi cao, tóc bạc, lưng còng, nhưng bà vẫn đi bán bánh chuối nướng kiếm ít tiền nuôi cháu ăn học. Nói về số phận mình, nước mắt bà rơi lã chã bởi sự cô đơn và buồn tủi.

16 giờ chiều, trời Sài Gòn đổ cơn mưa bất chợt. Trước một siêu thị (Q.3) có bà cụ dáng lưng còng, nhích từng bước đưa giỏ bánh chuối nép vào sát vỉa hè. Chiếc áo hoa đã cũ, chỗ cánh tay bị rách, phải chắp miếng vải thừa, bà ngồi đó tay nướng liên tục từng chiếc bánh chuối. Bà là Nguyễn Thị Lệ, năm nay 67 tuổi.

Một mình nuôi cháu ngoại ăn học

Trong khi dòng người hối hả chạy xe trú mưa, bà cụ Lệ vẫn ngồi nép mình bên hàng bánh chuối với nồi than đỏ lửa. Suốt gần 30 năm từ ngày siêu thị khai trương, bà vẫn ngồi đó bán từng chiếc bánh. Trước đó bà đã đi bán ở nhiều chỗ khác.

“Ngồi từ nãy giờ có ai hỏi mua chưa bà?”, một khách trú mưa quan tâm hỏi. “Có người mua rồi con, bán được 5 cái rồi, 40.000 đồng nhưng họ đưa 50.000 đồng, nói là khỏi thối. Trời mưa bà mới vào đây chứ bình thường ngồi trên nắp cống kia”, bà nói.

Nước mắt bà rơi khi kể về hai người con đã mất

Bà Lệ ngồi bán từ 15 giờ chiều đến 20 giờ tối. Bà thuê trọ cách đó khoảng 2 km, ngày ngày thuê xe ôm chở, đi – về hết 40.000 đồng; bữa nào có hàng xóm tiện đường cho quá giang thì bữa đó đỡ được mấy chục nghìn…

“Mấy năm trước tôi bán đến 9 – 10 giờ tối mới về nhưng giờ ngồi không nổi nữa, đau lưng lắm nên 8 giờ tối là dọn hàng. Đi bán một mình, hàng này gọn, hồi xưa khỏe là xách đi bộ giờ đi không được phải đi xe ôm”, bà nói.

Khi kể về cuộc đời mình, ánh mắt bà buồn rười rượi. Bà có hai người con, một trai, một gái, chồng mất sớm. Những tưởng đến già sẽ có con cái chăm sóc nhưng bệnh tật đã cướp mất người con của bà. Cả hai đều bị bệnh ung thư, người con trai mất 13 năm trước, con gái mất cách đây 6 năm.

Cháu nội của bà được mẹ bé đưa về quê Sóc Trăng. Vợ chồng con gái bà bỏ nhau khi con trai lên một tuổi, hai mẹ con ở với bà. Ít năm sau, con gái bà mất, từ đó đến nay hai bà cháu nương tựa vào nhau, bà đi bán kiếm tiền nuôi cháu. Thời gian trôi đi, cháu ngoại bà giờ đã học lớp 5.

“Hồi con trai mất, tôi muốn chết đi luôn. Mấy năm sau con gái cũng bệnh rồi mất. Tôi tự nói chắc kiếp trước không tu nên giờ không có hưởng, nghĩ buồn lắm. Cháu ngoại giờ chỉ có tôi thôi, không có ông bà nội, cô bác gì hết. Tôi nghĩ thương cháu, người ta có ba, có nội, có cô an ủi đỡ chứ nó chỉ còn tôi thôi, đâu còn ai đâu”, nói đoạn nước mắt bà không ngừng rơi.

Vừa trò chuyện với PV, tay bà liên tục nướng bánh

Cũng may, trường học nằm gần chỗ thuê trọ nên cháu trai đi chung với mấy đứa bạn trong xóm. Trước đây, cháu còn đi bán cùng bà. Bà mang theo cơm, chiếc nồi nhỏ hâm canh nóng cho cháu ăn. Hiện giờ, bà gửi người quen lo cơm nước cho cháu vì bán đến tối muộn.

Lúc trời ngớt mưa, vài người dừng lại hỏi mua bánh chuối ủng hộ hoặc cho bà ít đồng. Được biết, bên phường cũng có tiền trợ cấp cho bà hàng tháng. Cũng nhờ đó bà có tiền đóng trọ mỗi tháng 1.7 triệu đồng và lo cho cháu ăn học.

Bà chia sẻ: “Mỗi bịch bánh chuối tui bán 40.000 đồng, nhiều người đưa luôn 50.000 đồng nói khỏi thối; tôi lãnh ở phường tháng được khoảng 700.000 đồng nữa, lo cho cháu có cái ăn. Thỉnh thoảng người ta cho gạo, mì, nước mắm mỗi thứ một chút là sống được. Bán bánh bữa đắt bữa ế, mưa gió không nói được. Mưa quá tôi đưa vào bãi xe, mưa nhỏ nhỏ ngồi núp trong này được”.

Ước mơ xa vời tuổi xế chiều

Trong căn trọ nhỏ hẹp, mỗi lúc cháu đi học, bà ở nhà một mình thường nghĩ đến chuyện buồn. Bởi vậy, dù vất vả nhưng bà vẫn đi bán cho khuây khỏa. Bà chỉ sợ đến lúc già cả, đau ốm chủ nhà không cho thuê, bà không có chỗ che nắng, che mưa.

“Đi bán tôi nhìn người ta đi tới đi lui còn ở nhà buồn lắm. Nghĩ đến chuyện hồi xưa lại càng buồn hơn. Trong tâm tôi muốn có căn nhà nho nhỏ, đủ bà cháu chui ra chui vô đến khi nhắm mắt xuôi tay. Ước thì ước vậy chứ tôi biết không có đâu… Họa chăng trúng số. Nhưng tôi đâu có tiền để mà mua vé số”, bà bộc bạch.

Ông Nhuệ Quang (65 tuổi, bảo vệ siêu thị gần chỗ bà Lệ) cho hay, bà ngồi đó bán bánh đã lâu. Dù vất vả nhưng bà vẫn phải cố kiếm kế sinh nhai và nuôi cháu ăn học.

Bà buồn tủi khi nói về cuộc đời mình

“Tôi giữ xe ở đây đã sáu năm nhưng mấy người đi trước nói bà bán lâu lắm rồi. Nắng bà ngồi ngoài lề đường để bán còn mưa cho bà vào bãi xe trú, ở đây cũng tạo điều kiện cho bà buôn bán vì hoàn cảnh khổ, một cái bánh chuối lời đâu có bao nhiêu, may nhiều người cũng dừng mua ủng hộ”, ông Quang chia sẻ.

Bà cháu bà Lệ ở trọ trong căn phòng nhỏ xíu nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Lý Chính Thắng (Q.3). Hỏi về hoàn cảnh bà Lệ, hàng xóm xung quanh ai cũng thương cảm cho số phận của bà.

Hàng xóm gần gũi, bà Trần Thị Yến Nga (64 tuổi, tổ 55, P.Võ Thị Sáu) cho biết: “Bà Lệ khổ lắm, người con gái mất rồi, bà phải nuôi đứa cháu ngoại. Bà hiền lành, ăn chay. Lúc bà bị bệnh, có tiền tôi cũng cho vài trăm, chính quyền địa phương, các đoàn thể cũng giúp đỡ. Đứa cháu ngoại chuẩn bị học lớp 6 đi học cũng hay nhận được học bổng”.

Bà Hồ Thị Sen (tổ trưởng tổ 55, P.Võ Thị Sáu) cho biết, bà Lệ thuộc hộ nghèo. Biết hoàn cảnh của hai bà cháu, hàng xóm, khu phố cũng quan tâm, động viên bà. “Bà lớn tuổi rồi vẫn phải đi buôn bán ai cũng thương, tổ dân phố thường hỗ trợ, có quà gì cũng nhớ đến bà. Bà có đứa cháu gửi cho người quen đưa đi học chứ bà buôn bán không đưa đi được”, bà Sen cho hay.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: