Cả nhà bị tâm thần, gánh nặng dồn lên vai bà cụ 80 tuổi

Share:
Bà Ụt đang lúi húi nấu bữa cơm trưa trong căn bếp tối tăm – Ảnh: Trí Thức Trẻ

Ở tuổi gần đất xa trời, bà Lê Thị Ụt vẫn phải chống chọi với sức khỏe, nai lưng làm lụng để nuôi sống mình cùng người con gái và đứa cháu bị tâm thần.

Lấp ló trong căn bếp tối mịt, bà Lê Thị Ụt, 80 tuổi, trú tại xã Ca Đình, huyện Đoan Hùng, tỉnh Phú Thọ, đang loay hoay nấu bữa ăn trưa giữa ngày nắng oi bức.

Đội chiếc khăn nâu gụ, mặc chiếc áo xộc xệch với nhiều chỗ vá, bà Ụt cố gắng trong hơi thở thều thào, vừa thổi lửa, vừa gọi con cháu dậy ăn cơm.

Thấy có khách đến, bà hồ hởi mời vào bếp ngồi. Căn bếp của bà được xây cách đây 4 năm, rộng khoảng 10 m2, xung quanh chất đầy củi, thứ bà dùng để nấu nướng và bán lấy tiền.

Bữa cơm đầu tiên có thịt của bà cháu kể từ đầu tuần – Ảnh: Trí Thức Trẻ

Bà Ụt chậm rãi lấy siêu nước trên bếp, rót ly nước mời khách và chỉ tay về phía nồi thịt: “Bữa trưa hôm nay có tí thịt vì được đứa con gái thứ tư cho, tôi nấu rồi ăn nhanh cho xong bữa”.

Từ đầu tuần đến nay, đây là bữa cơm đầu tiên có thịt. Bình thường bà chỉ có vài món đơn giản như rau luộc, vài con cua đồng bắt được khi làm ruộng. Với bà, bữa cơm ngon nhất từ trước đến giờ là món lòng cá hấp với rau ngải cứu.

Chỗ thức ăn đó tiếp sức cho bà đi làm ruộng, dù chẳng năm nào đủ cho ba miệng ăn.

Chị Hoàng Văn Ca, con gái út của bà Ụt – Ảnh: Trí Thức Trẻ

Để kiếm thêm miếng cơm, bà Ụt phải leo đồi kiếm củi và trồng nghệ xay lấy bột bán. May mà ông trời còn cho bà sức khỏe, chứ bà mà đổ bệnh, thì cả nhà đói.

Cả con và cháu đều bị tâm thần

Bà Ụt hướng đôi mắt xa xăm nhớ lại ngày mới lấy chồng. “Ngày xưa, bố mẹ nghèo khó nên tôi phải đi lấy chồng khi mới 13 tuổi. Gia đình chồng cũng không mấy khấm khá, tài sản vỏn vẹn chỉ có hai con bò. Tôi suốt ngày đi cắt cỏ cho bò ăn và làm ruộng đến tận đêm mới về. Khổ quá, tôi đi nhân công bốn năm liền (làm công cho nhà nước) nên giờ lưng tôi mới đau thế này”.

Vợ chồng bà Ụt sống với nhau được hơn 30 năm, sinh hạ được bảy người con, ba trai và bốn gái. Cuộc sống gia đình bà tưởng yên bình, nào ngờ tai hoạ ập đến. Năm 1974, chồng bà mất do lao lực, sau đó, con gái út Hoàng Văn Ca (năm nay 37 tuổi) có triệu chứng của bệnh tâm thần.

Anh Hoàng Văn Chương, con của chị Ca, cháu bà Ụt, mắc bệnh tâm thần – Ảnh: Trí Thức Trẻ

Không công ăn việc làm, bà cùng người con gái út tâm thần sống dựa vào con trai cả. Nhưng một thời gian sau, bà quyết định đưa con gái út ra ở riêng.

Năm 2001, chị Ca mang thai và sinh được một người con trai tên Hoàng Văn Chương. Từ khi sinh ra đến nay, anh Chương đều mang họ mẹ vì không rõ bố là ai.

Những tưởng Chương phát triển lành lặn bình thường, nhưng đến khi đi học, cậu bị chậm về trí tuệ. Đến nay căn bệnh tâm thần của Chương ngày càng khiến bà Ụt thêm lo lắng.

Hiện sức khỏe của mẹ con Chương vẫn ổn định, còn khả năng lao động. Nhưng cả hai mẹ con đều bấp bênh trong công việc, buổi làm, buổi không. Ba tháng nay, hai mẹ con chẳng làm ra được đồng nào. Bà Ụt phải bán số củi gom được trong hai tháng để lấy tiền chi tiêu hàng ngày. Bà cũng chẳng biết bán hết rồi thì lấy gì mà ăn?

Chỉ mong con cháu “sống được qua bữa”

Ba người, ba thế hệ nhà bà Ụt sống trong căn nhà 40 m2. Căn nhà che nắng che mưa này được bà gom góp từ những đồng lương trợ cấp, từ những bó củi và bột nghệ bà chật vật bán được. Đây có lẽ là thứ quý giá nhất mà bà Ụt sẽ để lại cho con gái và cháu trai.

Bà Lê Thị Ụt với gương mặt khắc khổ ở tuổi 80 – Ảnh: Trí Thức Trẻ

Thương cảm trước gia cảnh của bà Ụt, chị Đặng Thị Năm, người hàng xóm của bà, thỉnh thoảng mang ít đồ ăn sang chia sẻ. “Từ ngày tôi biết đến bà, chưa khi nào tôi thấy bà được sống sung sướng. Từ trước đến nay bà đều khó khăn, chật vật. Tôi sợ hai mẹ con Ca háu ăn nên toàn phải lén lút đưa bà ít đồ ăn để bà còn giữ chút sức khỏe chăm lo cho gia đình”, chị Năm nói.

Người dân thôn 5 cũng dành sự quan tâm đến bà, đặc biệt là những người cao tuổi. Họ thỉnh thoảng đến hỏi thăm, động viên, người cho thùng mì, người cho cân gạo, gói bánh… để đồng cảm và chia sẻ với những khó khăn của gia đình bà Ụt.

Trong lúc đói gặp được “phao cứu sinh”, bà Ụt lại rơm rớm nước mắt. Mỗi mùa na, bưởi, bà lại dành ra quả ngon nhất để biếu những người từng giúp mình.

“Mong ước của tôi là sống được thêm nhiều mùa na, mùa bưởi để chăm lo cho con cháu. Tôi cũng chỉ mong hai mẹ con Ca sống được qua bữa khi không có tôi”, bà Ụt thở dài. (Theo Trí Thức Trẻ)

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: