Kỳ bí về cặp rắn thần ở ngôi đền thiêng xứ Nghệ

Share:
Năm 1998, đền Đức Hoàng được công nhận Di tích lịch sử văn hoá cấp quốc gia. Nguồn: vietnamnet.vn

Đền Đức Hoàng (xã Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ An) không chỉ là nơi thờ Sát Hải Đại vương Hoàng Tá Thốn, người có công lớn trong cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông, mà còn gắn liền với câu chuyện “rắn thần” mang màu sắc kỳ bí.

Sử sách ghi lại, đền Đức Hoàng được xây dựng từ thời nhà Trần, thờ Sát Hải Đại vương Hoàng Tá Thốn. Ông sinh ra trong một gia đình làm nghề chài lưới ở thôn Vạn Phần (nay là xã Diễn Vạn, Diễn Châu), khi trẻ là một chàng trai thông minh, có tài bơi lội.

Lễ hội đền Đức Hoàng diễn ra từ ngày 30 tháng Giêng đến hết ngày mùng 2 tháng 2 âm lịch.

Ngày nước nhà bị quân Nguyên Mông xâm lược, Hoàng Tá Thốn nghe theo tiếng gọi của triều đình lên đường đi đánh giặc. Ông đã được tiến cử lên gặp Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và được Hưng Đạo Vương truyền cho vào đội quân thủy thiện chiến, chiêu mộ ông về làm nội gia đồng tử và huấn luyện thêm về binh thư, binh pháp.

Năm 1287, khi giặc Nguyên Mông trở lại mở cuộc xâm lược Đại Việt lần thứ ba, Hoàng Tá Thốn được giao thống lĩnh hàng vạn thủy binh và tàu thuyền. Nhờ sử dụng chiến thuật tài tình, ông đã chỉ huy đội quân phục kích đánh tan quân thủy của Nguyên Mông.

Với chiến tích lẫy lừng đó, ông được nhà vua phong “Sát Hải tràng lai Đại tướng quân” và giao nhiệm vụ thống lĩnh quân đội phòng giữ vùng duyên hải.

Năm 1339, trong một lần đi trấn thủ đường biển Thanh Hóa, ông lâm bệnh rồi đột ngột qua đời. Triều đình nghe tin vô cùng thương tiếc, cho thuyền rồng chở linh cữu ông về an táng và lập đền thờ tại quê nhà, đồng thời ra sắc lệnh cho nhiều địa phương cùng lập đền thờ ông. Hoàng Tá Thốn được thờ tại đền Đức Hoàng trong hoàn cảnh ấy.

Những sắc phong hiếm hoi được lưu giữ tại đền.

Sự tích “rắn thần”

Theo truyền thuyết dân gian, ở làng Diệu Ốc thuộc xã Yên Lạc, tổng Quan Triều (nay là làng Diệu Ốc, xã Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ An) có đầm nước rộng khoảng 20 mẫu, tục gọi bàu Canh. Trong làng, ven đầm có vợ chồng họ Nhữ ăn ở phúc đức nhưng mãi không có con.

Hai vợ chồng hàng ngày chăm chỉ làm vườn, đun nước giúp khách qua đường khỏi cơn khát nắng. Năm tháng trôi qua, việc làm thiện đức của hai vợ chồng động đến trời cao, bà có thai sau đó không lâu rồi sinh ra hai quả trứng, nở ra hai con rắn. Vợ chồng người nông dân vô cùng yêu quý hai đứa con đặc biệt của mình. Hai con rắn cứ thế lớn lên và rất khôn, đi đâu cũng theo giúp bố mẹ, sớm tối không rời.

Chẳng may, một hôm trong lúc cuốc ruộng, người cha lỡ tay làm đứt đuôi một con. Bị cụt đuôi, con rắn ngỡ ngàng giận dữ phùng mang và dựng ngược lên nhìn thẳng vào người cha. Người cha vừa thương con, vừa sợ hãi, quỳ xuống và luôn miệng: “Phụ bái tử, phụ bái tử” (cha lạy con).

Thế rồi con rắn cụt đuôi đau đớn bỏ đi. Rắn cụt đi theo hướng bàu Canh đến một vùng đất cao ráo, phong cảnh hữu tình trên bờ bàu Canh, để lại ba giọt máu. Hai vợ chồng và dân làng đổ đi tìm. Khi đến đây thấy vậy thì lập đền thờ, nhân dân trong vùng gọi là đền Canh (đền Hạ).

Sau khi để lại ba giọt máu, con rắn tiếp tục đi lên ngàn Thượng (nay là xã Quỳnh Tam, Quỳnh Lưu) thì kiệt sức, không đi được nữa và đành nằm lại, tạ thế tại đây.

Con rắn lành lặn còn lại, buồn vì người anh em và cha mẹ bỏ mình mà đi, đã bò lên bờ bàu Ác và chết ở đó. Tương truyền, anh em nhà rắn sau khi chết đều hóa thành những vị phúc thần.

Dân trong vùng tôn xưng rắn thần là “ông” và lập đền thờ ông cụt ở bàu Canh, đền thờ ông lành ở bàu Ác. Từ đó trong dân gian có câu “ông cụt bàu Canh, ông lành bàu Ác”.

Cây đa có tuổi đời hàng trăm năm ngay bên khuôn viên đền.

Ông Trần Văn Thành, cán bộ văn hoá xã Phúc Thành cho biết, đền Đức Hoàng nguyên thủy là nơi thờ hoàng long (thần rắn), sau này thờ thêm Sát Hải Đại vương Hoàng Tá Thốn và nhiều lương y có tiếng.

“Hiện nay, đền được tôn tạo tương đối khang trang, người dân, du khách khắp nơi đến dâng lễ, cầu yên, cầu phúc, cầu lộc, cầu tài, cầu cho tai qua nạn khỏi. Đền còn có kho thuốc truyền đời từ xưa đến nay, rất linh nghiệm”, ông Thành chia sẻ.

Dân trong vùng đến nay vẫn còn truyền miệng nhau một câu chuyện kỳ bí hư hư thực thực, rằng cách nay hơn nửa thế kỷ, khi vẫn còn chiến tranh bom đạn, có một đôi rắn thường kéo tới nằm khoanh tròn (riêng biệt) trên bệ thờ của ngôi đền này. Tuy không ai dám xua đuổi, nhưng hễ thấy có bóng người là đôi rắn vội rút ra đằng sau bệ thờ như thể trốn tránh. Ngày ấy máy ảnh chưa thịnh hành như sau này (chưa nói đến smartphone) nên không có ai ghi được hình ảnh đôi rắn nọ, nhưng theo các nhân chứng kể lại thì hai con rắn to băng bắp tay, dài khoảng 1.8-2 m. Chuyện khác: Chiều tối, một em bé ba tuổi đi chơi lang thang đến đêm không về, gia đình và làng xóm đổ đi tìm thì thấy em bé nằm bất tỉnh ven lộ lớn, hai con rắn thiêng nằm khoanh trên mình bé như để ủ ấm. Khi thấy có người đến, đôi rắn vội bò đi. Em bé được đưa về cứu chữa và rồi may mắn tai qua nạn khỏi…

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: