Mẹ bán xôi 25 năm chăm con khờ của chồng cũ

Thấy mẹ đau vai, Nhí chủ động đến xoa bóp. Nguồn: Thanh Niên

Trong những ngày gần đây, cư dân mạng chia sẻ ngập tràn về câu chuyện người mẹ nuôi Trần Thị Bạch Tuyết (53 tuổi, ngụ Q.7, Sài Gòn) dành cho cậu con trai khờ tên Nhí tình cảm yêu thương không khác gì mẹ ruột.

Mặc dù gia cảnh khó khăn, nhưng người mẹ nuôi luôn đồng hành cùng con trai khiến ai cũng rưng rưng cảm phục.

“Nó đâu có tội”

Đưa đứa trẻ sơ sinh còn đỏ hỏn mới hai tháng tuổi nhỏ xíu “như con mèo” về nhà chăm sóc, nhập viện liên tục, nhưng mẹ con bà Tuyết vẫn hết lòng nuôi nấng. Đến nay, 25 tuổi, cậu bé ngày nào cũng vẫn chỉ nói ú ớ, nặng vỏn vẹn 30 kg. Năm 1997, bà Trần Thị Bạch Tuyết nên duyên cùng một người đàn ông đã có con riêng, đó là cậu bé Nhí – khi đó hai tháng tuổi nhưng chỉ nặng chừng 2 kg. Nhìn đứa bé thở thoi thóp, bà Tuyết càng thương nên đón về chăm sóc.

Mẹ của bà Tuyết (là bà Trần Thị Huệ, năm nay 77 tuổi) luôn ở bên bón từng muỗng sữa để Nhí cầm cự qua ngày. Bao nhiêu đợt Nhí nhập viện vì bệnh viêm phế quản, bà Huệ vẫn ngày đêm ở bên túc trực để vợ chồng bà Tuyết đi làm kiếm tiền. Ban ngày đầu tắt mặt tối với gánh xôi dạo, tối về, bà Tuyết lại cùng mẹ chăm sóc Nhí, lo cho cậu bé từ miếng ăn đến giấc ngủ. “Ngày ấy tôi thương ba Nhí nên nhận nuôi nó luôn. Nhưng Nhí không như những đứa trẻ bình thường, đến 3 – 4 tuổi vẫn chỉ lết. Buôn gánh bán bưng chật vật từng đồng, nhưng tôi vẫn gom góp mua mỗi lần 100 gr sữa về quấy lên để đút cho Nhí uống”, bà Tuyết kể.

Nhí đã 25 tuổi, nhưng vệ sinh cá nhân vẫn do bà Tuyết lo liệu dù không là con ruột

Đến năm 2002, vợ chồng bà Tuyết chia tay, ba Nhí có gia đình mới, Nhí được đón về ở cùng ba. Nhưng chưa đầy một tháng, cậu bé khóc hoài, đòi về. Nghe Nhí khóc qua điện thoại, bà Tuyết lại đón về chăm sóc. “Làm như kiếp trước hai mẹ con tôi mắc nợ với nó vậy. Thấy nó con nít, không có tội nên mình dang tay đón nhận, được ngày nào thì cứ cố ngày đó chứ nhất quyết không bỏ”, bà Tuyết nói. Hơn 10 tuổi, Nhí mới biết nói ú ớ, giọng khàn đặc và lò dò tập đi. Đến lúc này, sức khỏe của em cũng ổn định hơn, ít khi phải đi bệnh viện, gánh nặng trên vai mẹ con bà Tuyết mới nhẹ đi đôi chút.

Thế rồi tai họa lại ập xuống: Ba năm trở lại đây, bà Huệ bị tai biến, nằm một chỗ. Mọi chi tiêu trong nhà như tiền trọ, tiền ăn uống, tiền thuốc men phụ thuộc hết vào gánh xôi của bà Tuyết.

Ngày không có mẹ và ngoại, con sẽ thế nào?

Ba con người khốn khổ sống trong căn nhà trọ chừng 12 m2. Hình ảnh thường thấy trong nhà là bà Tuyết ngồi trên chiếc ghế xếp, tay liên tục tự xoa các khớp vì bị đau nhức; bà Huệ nằm trên chiếc nệm cũ, liệt nửa người; Nhí thì tuy đã 25 tuổi nhưng chỉ cao chừng 1 m, nặng khoảng 30 kg, hồn nhiên ngồi xem chương trình thiếu nhi trên điện thoại, tủm tỉm cười một mình.

Mỗi ngày, bà Tuyết dậy từ 2 giờ sáng nấu xôi, dọn dẹp nhà cửa, lau mình mẩy cho mẹ già rồi đẩy gánh đi bán.Về đến nhà, dù mình mẩy đau nhức vì bệnh xương khớp, nhưng bà vẫn lo cơm nước cho Nhí và mẹ ruột. Bà Tuyết thở dài cho biết, giờ Nhí đã có thể tự ăn cơm, tự uống nước nhưng không phân biệt được cơm thiu hay không thiu, cũng không thể tự tắm rửa, vệ sinh cá nhân.

Bà Tuyết vừa chăm mẹ tai biến, liệt nửa người, vừa chăm người con nuôi 25 tuổi

Bà bộc bạch: “Ngày mới nhận nuôi Nhí, tôi để Nhí và con ruột của mình trên chiếc xe đẩy xôi đi bán khắp nơi. Nhìn nắng nôi, mưa gió, thương hai đứa mà chảy nước mắt. Nhưng vì không ai giữ trẻ từ 5 giờ sáng cả nên phải làm như vậy. Đến giờ, con ruột của tôi đã ra riêng, nhưng cả mẹ tôi và Nhí đều cần phải có tôi chăm sóc nên tôi không cho phép mình được nghỉ ngơi”.

Bà Huệ lau nước mắt khi nhắc về đứa cháu không máu mủ mà bà nuôi nấng suốt bao năm qua: “Ngày trước vì ba mẹ đẻ của nó không chăm, nhìn thấy thương nên tôi chăm. Giờ tôi nằm một chỗ như này, không biết khi tôi qua đời nó sẽ sống ra sao”.

Cùng nỗi lo với mẹ, bà Tuyết nói thêm, bao năm qua chăm sóc Nhí, mẹ con bà hiểu được tính của Nhí thế nào nên không biết một ngày không có ngoại và mẹ ở bên, Nhí sẽ ra sao. Thấy ngoại rơi nước mắt, Nhí hét lên nhắc: “Ngoại!”. Không biết nói những câu từ mỹ miều, bộc lộ cảm xúc, Nhí chỉ biết hét lên như vậy, trả lời đôi ba câu đơn giản, chẳng hạn “Thương mẹ nhất trên đời, rồi đến ngoại, đến ba, đến út”.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: