Bán, mua. Mua, bán

Share:

KHÔNG KỊP NỮA RỒI

Có người nói với tôi rằng tôi đang đi vào lối mòn, nhưng tôi không nghĩ vậy, làm được gì tốt thì làm, dù sao tôi cũng đã cố gắng và đất nước này không phải của riêng ai.

Mỗi lần gặp nguy hiểm tôi cũng đều âm thầm chịu đựng, chả trông cậy, nhờ vả ai, cho nên không cần ai dạy bảo tôi. Tôi lang thang một mình tại các vùng nguy hiểm cũng không phải để làm phim, làm nổi mình, tôi chỉ muốn người dân ở những nơi tôi đến thức tỉnh, trăn trở, biết lo lắng cho họ, con cháu họ nhiều hơn.

Vì không muốn làm nô lệ, tham gia đánh đấm, tống tiền chính quyền, doanh nghiệp nên tôi mới phải bỏ làm trong các cơ quan nhà nước, không được bảo kê, cũng chả có bảo hiểm, hội nhóm, phần thưởng… Từ chối làm cho báo nước ngoài, ra khỏi báo trong nước tôi vẫn lặng lẽ đi làm nhiều việc nguy hiểm, như thế cũng đã là tốt rồi.

Khi viết báo tôi dựa vào cơ sở pháp lý, còn viết ở đây tôi thiên về cảm xúc, dựa trên những thứ mà mình đã đến, trải nghiệm, dù đôi khi không đầu không cuối, chuyện nọ xọ chuyện kia. Nhưng tôi không nhận lương của ai, viết thế nào là quyền của tôi, và trên hết, đó là tình cảm của tôi dành cho bà con dân nghèo.

Nếu có sai sót thì kẻ thù của dân oan cứ việc kiện, còn những kẻ tay sai vu khống tôi như tên dư luận viên ở Nghi Xuân, Hà Tĩnh tôi không cần để ý. Vì sau mỗi chuyến đi, dân oan cho tôi không lấy, các phe nhóm mua chuộc tôi không được, về tới nhà tôi còn phải đối mặt với nhiều nguy hiểm, làm đủ thứ kiếm sống, cho nên chúng không có tư cách để vu khống, buộc tội tôi.

Nhưng đôi khi, trở về nhà, tôi vẫn mang một tâm trạng buồn chán, thậm chí gặp ác mộng bởi những nơi tôi đến. Ví dụ hình ảnh người sắp chết do ung thư mà tôi mới gặp, các cháu bé ngồi học trong những ngôi trường ở phường Phong Khê, thành phố Bắc Ninh làm tôi bị ám ảnh, các cháu bé phải đeo khẩu trang khi học, xung quanh ngôi trường là hàng trăm ống khói từ lò hơi đốt than, dầu không có hệ thống lọc bụi tĩnh điện bay thẳng vào lớp, vào phổi các cháu.

“Nguyên liệu” của làng giấy Phong Khê

Cũng như nhiều ngôi làng chết mà tôi qua, làng giấy Phong Khê cho ra đời nhiều tỷ phú siêu giàu, họ bỏ lại quê hương, người thân để ra nước ngoài, tới những nơi có không khí trong lành hơn sinh sống. Trước khi đi, họ thuê người quản lý nhà xưởng giúp họ, cùng những người làm thuê không được trang bị bảo hộ, nhiều tấn phế thải, hóa chất ngổn ngang để cho ra đời những cuộn giấy vệ sinh tẩm hóa chất, len lỏi vào khắp các gia đình nghèo khổ ở Việt Nam.

Họ giàu có là nhờ phá hủy môi trường sống, nhập giấy phế liệu chứa nhiều hóa chất, họ che đậy, bôi trơn bằng phong bì, quan hệ chứ không phải bằng công nghệ hay tư duy hiện đại. Họ sẵn sàng sản xuất bột giấy sạch đưa vào Trung Quốc, còn những thứ độc hại, rẻ rúm họ tặng cho quê hương mình (chính phủ Trung Quốc đã siết chặt, kiểm soát ô nhiễm từ sản xuất giấy, nên Việt Nam được coi là bãi chứa chất thải khổng lồ).

Và không chỉ có làng giấy Phong Khê, tất cả những ngôi làng chết, con sông chết ở Việt Nam mà tôi đến, nguyên nhân chính là do bộ máy tư pháp, hành pháp không được thiết kế khoa học, không có tòa án độc lập…

Và cuối cùng, chỉ có tầng lớp trung lưu còn ở lại Phong Khê và thi nhau chết bởi ung thư, dị tật, đằng sau những thân phận ấy là hình ảnh một bầu trời Việt Nam vẩn đục, con sông Ngũ Huyện Khê không tôm cá nào sống nổi.

Ngày nay, có rất ít gia đình ở Phong Khê sản xuất giấy dó (cung cấp cho làng tranh Đông Hồ), thay vào đó là khoảng trên 400 doanh nghiệp, cá thể sản xuất giấy ăn, giấy vệ sinh, vàng mã… mọc lên tự phát, cung cấp cho đất nước này hơn 200.000 tấn giấy thành phẩm mỗi năm, để siêu lợi nhuận và tiết kiệm chi phí, hầu hết nhà máy xả thải trực tiếp ra môi trường không có công nghệ xử lý.

Mỗi ngày, hàng trăm ống khói đen sì mang bụi giấy và khói than đi khắp các nơi, khoảng 5000 mét khối nước thải pha lẫn hóa chất ở Phong Khê đổ thẳng ra đường, sông Ngũ Huyện Khê, khiến hàm lượng chất rắn lơ lửng, chì… cao gấp nhiều lần cho phép.

Để sản xuất 1 tấn giấy thành phẩm, họ cần hơn 1 tấn giấy phế liệu (trong đó có cả giấy ăn, giấy vệ sinh đã qua sử dụng), hơn 200 m3 nước (trong khi các nhà máy giấy hiện đại trên thế giới chỉ sử dụng khoảng 10m3 nước) khoảng 2 tấn gỗ cùng nhiều hóa chất độc hại…

Dùng giấy vệ sinh để chùi miệng tại quán ăn

Để tẩy trắng, làm thơm giấy, họ cần tới rất nhiều hóa chất như xút, javen… Nhiều quán ăn, gia đình nghèo khổ mua về lau miệng, vi khuẩn, bụi giấy, hóa chất độc hại đi thẳng vào cơ thể họ, khiến họ mắc nhiều bệnh liên quan tới đường hô hấp, da và mắt, tiêu chảy, tả, lị, thương hàn… Khi đi vệ sinh, loại giấy này tiếp xúc trực tiếp với cơ quan sinh dục, tạo điều kiện cho hóa chất ngấm vào “vùng kín” của chị em phụ nữ, gây nhiều bệnh phụ khoa…

Khi những quán nhậu, quán cơm bình dân… quét dọn giấy ăn và đổ đi, những cụ già đồng nát nghèo khổ nhặt nhạnh số giấy đó, đem bán lại cho các cơ sở sản xuất giấy ở Phong Khê với giá chỉ khoảng 1.000 – 1.500 đồng/kg, rồi đưa tới các lò tái chế, tẩy trắng.

Và Bắc Ninh không chỉ có làng nghề tái chế giấy ở Phong Khê, Bắc Ninh còn có làng tái chế nhôm ở Văn Môn, thép Đa Hội, đồ gỗ mỹ nghệ ở Đồng Kỵ, đúc đồng ở Đại Bái, làm bún Khắc Niệm… vô cùng ô nhiễm và độc hại.

Người Trung Quốc đầu tư rất nhiều ở Bắc Ninh, họ có mặt ở mọi nẻo đường, con phố. Cái giá của sự giàu có tạm bợ này là rước giặc vào nhà, phải đánh đổi môi trường, giống nòi, đầu độc cả những người đồng bào khốn khổ, tội nghiệp của mình mà không gì có thể bù đắp, cứu vãn nổi.

FB Đỗ Cao Cường (nguồn có kèm video do tác giả thực hiện)

BA LAN CHƠI HẾT MÌNH

Tổng Thống Donald Trump xuất thân là một nhà kinh doanh nên có nhiều sáng kiến trong thương trường. Và kỹ thuật quảng cáo là nghề của chàng.

Hôm thứ Tư 12/06 nhân chuyến công du của Tổng Thống Ba Lan Andrzej Duda tại Toà Bạch Ốc. TT Trump mời TT Andrzej Duda và Đệ Nhứt Phu Nhân Ba Lan Agata Kornhauser-Duda ra ngoài vườn hóng mát. Đúng lúc ấy một chiếc phản lực tàng hình F-35B của Thuỷ Quân Lục Chiến Hoa Kỳ xuất hiện bay mấy vòng rất thấp qua Bạch Cung giống như một người đẹp siêu mẫu sexy đi nhún nhẩy trình bày trước những cặp mắt cú vọ của quan khách.

Thủ đô Washington DC là vùng cấm bay (no fly zone) cho tất cả các loại phi cơ trừ trực thăng của chính phủ. Vì đây là nơi trú ngụ của tổng thống Hoa Kỳ và là nơi toạ lạc của các tổng hành dinh của chính quyền liên bang. Muốn bay vào Washington phi công phải qua một thủ tục xin phép rất nhiêu khê (flight plan) với lý do chính đáng. Bay ẩu vào thì sẽ bị bắn rớt như cục gạch. Cho nên bao nhiêu năm qua Washington rất yên tĩnh và êm đềm.

Vì thế hôm qua khi chiếc F-35B này bay vào để khoe hàng, mà lại bay thấp có 1000 bộ hay khoảng 300 mét nữa chớ làm bà con hổng biết chuyện gì nên hốt hoảng.

Trong sở có thằng đồng nghiệp dân sự suốt đời là cậu ấm hổng biết chiến tranh là gì, nó nhìn ra cửa sổ khi ấy rung chuyển thấy chiếc F-35B bay chậm lại gần như đứng một chỗ trên không trung, tiếng động cơ phản lực gầm rú làm cửa kiếng run bần bật. Nó sợ xanh mặt rủ mấy thằng nữa phi xuống tầng hầm basement để núp.

Nhưng trên sân cỏ Bạch Cung thì lại khác. Tổng Thống Ba Lan Andrzej Duda miệng cười toe toét như đứa trẻ sắp được ông già Noel tặng quà. Ngài Tổng Thống Ba Lan còn đưa tay ngoắt ngoắt phi công F-35B nữa chớ. Ngài đặt mua đồ chơi nóng ngay. 33 chiếc, mỗi chiếc khoảng 120 triệu đô la. Phí tổn cho mỗi giờ bay của F-35 là 44 000 đô. Tổng Thống Andrzej Duda đúng là dân chơi thứ thiệt.

F-35B của TQLC Hoa Kỳ có khả năng đáp thẳng đứng như trực thăng. Loại này cũng được Không Lực Nhật Bản mua khá nhiều để trang bị cho mấy chiếc hàng không mẫu hạm khu trục của họ. Đài Loan cũng muốn sở hữu mấy cục cưng F-35B này như là võ khí chiến lược vì nếu Hoa Lục gây chiến dập nát các phi trường quân sự lớn của Đài Loan thì F-35B sẽ được di tản đến các sân bay dân sự nhỏ ngắn để cất cánh như trực thăng bay đi đánh trả đũa.

Hoa Kỳ bán F-35 cho Ba Lan là một mũi tên bắn xuyên qua hai mục tiêu. Thứ nhứt là hiện đại hoá khả năng quân sự cho Ba Lan vốn là biên thuỳ của NATO, phải đứng mũi chịu sào trước sự đe doạ của Cộng Hoà Liên Bang Nga. Thứ hai bán võ khí cho Ba Lan sẽ tạo ra hàng ngàn công ăn việc làm cho dân chúng Mỹ.

Ngoài hợp đồng 33 chiếc F-35. Hoa Kỳ sẽ tái phối trí để khoảng từ 1000 đến 2000 lính Mỹ đồn trú ở Đức qua Ba Lan. Phí tổn xây dựng các căn cứ quân sự của Hoa Kỳ ở Ba Lan sẽ do chính quyền Ba Lan tài trợ.

Dĩ nhiên sự hiện diện của máy bay tàng hình F-35 và con số lính Mỹ gia tăng ở Ba Lan sẽ làm con gấu Nga điên tiết. Nhưng tham vọng của tên độc tài nham hiểm Vladimir Putin cần phải được chận đứng.

Ba Lan là quê hương của những người có đức tin tôn giáo. Người Ba Lan đã chiến đấu dũng cảm qua biết bao nhiêu cuộc chiến, đã bị thảm sát bởi nhiều chế độ độc tài. Và Công Đoàn Đoàn Kết Solidarity đã đánh bại chủ nghĩa Cộng Sản trên quê hương kiêu hùng này. Ngày hôm nay Ba Lan tuy không giàu có sang chảnh kiêu kỳ như Tây Âu. Nhưng Ba Lan dám chơi hết mình. Đó là một đồng minh đúng nghĩa để người Mỹ trân quý bảo vệ.

FB Bong Lau

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: