Dạy làm người

Share:

ĐÔI BẠN CỦA ĐỨC TIN VÀ CHÍNH TRỊ

Hai bạn trẻ Agnes Chow và Joshua Wong đang được nhiều người trên thế giới quý mến và vinh danh là hai gương mặt đại diện cho phong trào đấu tranh dân chủ tại Hong Kong. Agnes Chow sinh ngày 3 tháng 12 năm 1996, còn Joshua Wong sinh ngày 13 tháng 10 năm 1996. Cả hai đều là Kitô hữu và có đời sống đức tin mạnh mẽ! Agnes Chow là người Công giáo, còn Joshua Wong là người Tin lành.

Ngay từ khi còn nhỏ thì Joshua Wong đã được cha mẹ cho đi tham gia các sinh hoạt ở nhà thờ và cho đi làm việc thiện nguyện giúp đỡ người nghèo. Nơi nhà thờ, Joshua Wong được đào tạo kỹ năng phát triển tổ chức và thuật nói chuyện trước công chúng thông qua việc chia sẻ nhóm. Joshua Wong đi làm việc thiện nguyện để gây ý thức cho các bạn trẻ về xã hội và tạo tầm ảnh hưởng của mình với cộng đồng.

Joshua Wong và Agnes Chow

Thế còn cô gái Agnes Chow thì sao? Agnes Chow là một người Công giáo nên cũng được hưởng một nền giáo dục phong phú nơi nhà thờ, đặc biệt là trong môi trường sinh hoạt của sinh viên Công giáo tại Hong Kong. Đức Hồng Y Trần Nhật Quân là người có tư tưởng chống cộng sản Trung Quốc một cách quyết liệt và có tầm ảnh hưởng lớn tại Hong Kong thì được coi như là một người cha tinh thần và là người truyền cảm hứng cho Agnes Chow.

Nếu xét về khả năng ứng biến trong các tình huống và bản lĩnh chính trị thì Agnes Chow không kém gì Joshua Wong. Khi mới 15 tuổi và vào năm 2012 thì Agnes Chow đã là phát ngôn viên trong phong trào phản đối giáo dục quốc gia và đạo đức mà người Hong Kong cho là Trung Quốc đã dùng chiến thuật “tẩy não” qua chương trình giáo dục này. Agnes Chow đã ra tranh cử vào Hội đồng Lập pháp trong tư cách là ứng cử viên trẻ tuổi nhất và mới đây thì Agnes Chow quyết định từ bỏ quốc tịch Anh để được ở lại Hong Kong và cùng đấu tranh dân chủ với người dân Hong Kong.

Quốc tịch Anh, Đức, Pháp, Mỹ là mơ ước của nhiều người trên thế giới nhưng Agnes Chow đã quyết định từ bỏ quốc tịch Anh để được ở lại Hong Kong, để được đấu tranh dân chủ cùng với người dân Hong Kong thì đó là một sự hy sinh lớn và là một chính khách lớn. Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói: “người Công giáo tốt là người biết tham gia vào chính trị” hay “tham gia chính trị là một hình thức bác ái cao cả”. Agnes Chow và Joshua Wong sẽ đi vào lịch sử nhân loại như là đôi bạn của tình yêu quê hương đất nước, của các giá trị dân chủ cao đẹp và của sự kết hợp hài hòa giữa đức tin và chính trị.

FB Đạt Tiến Nguyễn

Bộ trưởng Giáo Dục Phùng Xuân Nhạ đút tay vào túi quần khi phát biểu

“Dạy làm người”
Tôi sinh ra vào thời chiến tranh, bàn chân đen xì chẳng có mụn ruồi di chuyển nào nhưng cứ tản cư suốt. Cái sự “học làm người” của tôi vì thế nó cũng chìm nổi.
Chưa biết chữ nào tôi được ba má gửi vào lớp học của bà Lang trọc, ngay sau rạp hát Phương Lạc, Lái Thiêu. Bà này, cạo trọc, ăn chay trường, vừa dạy đám con nít đọc chữ đánh vần vừa bán xây xập dì và thuốc kích dục cho dân chơi bời.
Bữa nào mấy phòng trọ, động gái đông khách, bà Lang trọc lấy chỗ ngủ của mình cho dân chơi bời thuê luôn.
Nhưng bà dạy đọc chữ, đánh vần quá hay nên bà con gửi con học khá đông, đóng tiền cũng được hay đem gạo mắm đưa tượng trưng bà Lang trọc cũng không chấp. Dạy con nít là niềm vui của bà.
Đúng là dân chơi, bà coi mấy đứa con nít như nhau, bình đẳng, giàu nghèo thây kệ, riêng tôi do mắt mũi sáng láng (đó là bà nói nghen) nên được phụ bà bán bánh cam, đậu phộng luộc và mấy liều thuốc trị bệnh lá gió cành chim theo công thức bí truyền nào đó.
Mấy sắc lính dữ dằn mướn phòng đều phải trả tiền đàng hoàng không dám giựt một cắc vì bà này vừa mô Phật vừa chửi thề vừa phóng lưỡi lê chéo chéo.
Khi biết đọc, biết viết, phân biệt được khá nhiều loại thuốc chơi bời, học hàng trăm tiếng chửi thề chân truyền từ bà Lang trọc thì ba má bắt xuống Hàng Xanh ở.
Lần đầu tiên tôi thấy con người sắt đá như bà Lang trọc nhỏ lệ, bả cho tôi ít tiền để mua quần áo và một niệt bùa mang vào cổ “Mầy đi tắm thì tháo ra”.
Nhà mới đối diện nhà thờ Hàng Xanh, lềnh bềnh như một làng nổi với những con hẻm chi chít.
Ba má tôi đi suốt, cảnh sát quốc gia khám nhà hoài nhưng chẳng có gì, tôi thì phải đi sâu vào trong hẻm học chữ từ cô giáo Thảo. Cô này người Huế, tên Tôn Nữ gì đó nhưng hàng xóm cứ gọi là cô giáo Thảo. Lớp có 5, 6 đứa con trai ngồi bệt dưới sàn gỗ, cô giáo Thảo dạy học rất quái lạ là bắt mỗi đứa cầm báo lên đọc cho cả “lớp” nghe, đọc không chạy thì bị cô bộp tay rõ đau.
Tin tức, xe cán chó đến mấy chuyện bậy bạ như Chín Củi, Rặng Trâm Bầu…đọc tuốt, học tuốt. Hôm nào cô không có báo thì lấy mấy quyển truyện chép tay bắt đọc như đọc báo, tôi nhớ y như là có chuyện 7 đêm khoái lạc gì đó.
Mỗi lần kép là lính chiến về phép bả bắt lũ học trò canh cửa, bả kéo ri đô lại và “vật lộn” với chú lính xa xa nhà….

Một bà sơ đang dạy trẻ em học


Sau đó thì tôi được hóa kiếp, về quê cũ Hóc Môn và được gửi vào trường nhà thờ do mấy bà sơ dạy. Đây là thời gian tôi bị đập nhiều nhất do nói bậy và cư xử không hề giống con em giáo dân cùng lớp.
Tuy nhiên cũng phải cảm ơn mấy bà sơ, đây mới đúng là thời gian “dạy làm người” và “học làm người” , sự nhẫn nại trong giáo dục của mấy sơ thật đáng kinh ngạc.
Cũng như nhân vật “Nó sinh ra trong tiếng reo hò thắng bạc” trong Bỉ Vỏ, tuổi thơ của chúng tôi đầy những vết hằn của chiến tranh, lưu lạc và một sự học bấp bênh nhưng khát vọng làm người đàng hoàng và những thầy cô yêu nghề, tận tụy, nhẫn nại đã giúp nhiều người trong chúng tôi trở nên lương thiện. Ước gì tuổi thơ của chúng tôi có thể khác đi.
Nhưng, tôi vẫn nghi ngờ thông điệp mà bộ trưởng bộ GDĐT phát đi trong ngày khai giảng năm học mới hôm nay “Dạy người”.
Bởi lẽ, cuộc sống ngày nay khấm khá hơn, sự học tiến bộ hơn nhưng không hiểu sao việc trở thành một người tử tế lại quá khó?
Cũng trong hôm nay, tràn ngập hình ảnh bộ trưởng bước đi trên thảm đỏ của một trường học danh giá ở Hà Nội, thật chạnh lòng khi báo chí và mạng xã hội đồng thời đưa hình ảnh khai giảng thật hoang lạnh của những điểm trường khó khăn.
Một việc tế nhị như vậy mà ngài bộ trưởng còn không làm được như kỳ vọng của nhiều thầy cô, học trò vùng xa xôi mơ một lần bộ trưởng đặt gót giày thì chuyện lớn lao như “Dạy người” chắc còn xa lắm.
Nhà báo Nguyễn Trường Uy chia sẻ: “Sáng nay 5-9, Bộ trưởng GD&ĐT Phùng Xuân Nhạ đã dự khai giảng năm học mới cùng thầy cô giáo và học sinh Trường THPT Sơn Tây (Hà Nội). Đó là ngôi trường hiện đại, đẹp giữa thủ đô.
Cũng hôm nay, hình ảnh khai giảng cô trò rẻo cao Tăk Pỏ ở Nam Trà My (Quảng Nam) lan đi cảm động với cảnh lớp học xác xơ. Trong ảnh còn thiếu 6 cái ghế cho các em ngồi.
Bộ trưởng dự khai giảng ở đâu cũng tốt. Nhưng giá như một lần ông đến các trường lớp thiếu thốn đủ bề này, thì những cảnh xác xơ này sẽ khác, rất khác… Ở nơi đó cần bộ trưởng đến hơn”.
Chúc thầy cô và các em học sinh một niên học mới thành công.

FB Hoàng Linh 

Fred Hollows Foundation 25 năm mổ mắt miễn phí cho người Việt Nam

VIỆT NAM HẾT THUỐC CHỮA RỒI!

Một người bạn là bác sĩ thiện nguyện từng theo đoàn chuyên gia mổ mắt của chương trình Fred Hollows đến Việt Nam để mổ mắt cho người nghèo, giúp họ nhìn thấy ánh sáng.

Tính cho đến nay, chương trình Fred Hollows đã hoạt động thiện nguyện tại Việt Nam được 25 năm, đã mổ miễn phí và giúp cho hàng chục ngàn người Việt Nam sáng mắt.

Hôm nay tình cờ gặp bạn, tôi tò mò hỏi xem mấy lần đi Việt Nam làm thiện nguyện có ấn tượng chuyện gì không?

Anh bạn cười nói “Ấn tượng thì nhiều, nhất là khi lên mấy vùng cao vùng xa thấy người dân khổ ghê lắm! Nhưng ấn tượng nhất là mình mổ mắt cho họ xong, mắt sáng rồi nhưng vẫn như mù!” Tôi ngạc nhiên hỏi sao kỳ vậy, thì anh bạn ngồi xuống kể.

Anh nói mấy lần đi Việt Nam, lần nào đoàn mổ xong cũng có 1 buổi liên hoan giữa nhân viên của đoàn và bệnh nhân, để giao lưu trao đổi và ăn mừng. Anh kể nói chuyện với người dân, họ rất vui khi được mổ mắt miễn phí và thấy lại được ánh sáng, nhưng họ lại luôn miệng cám ơn Đảng cám ơn Nhà Nước! Một ông cụ còn nói nhờ ơn Đảng và Nhà Nước tạo điều kiện cho đoàn thiện nguyện thì đoàn mới đến được Việt Nam!

Thực tế là các bác sĩ của đoàn đều là tình nguyện, không chỉ bỏ công sức thời gian mà còn bỏ tiền túi ra để đến Việt Nam mổ mắt miễn phí, tiền thuốc men dụng cụ đều do người dân Úc quyên góp hỗ trợ cho đoàn, đảng và nhà nước CSVN chẳng bỏ ra đồng xu nào, còn thường xuyên ăn bớt, ăn gian tiền thuốc men và làm giả danh sách bệnh nhân để lấy tiền bỏ túi riêng nữa!

Anh bạn nói thống kê của chương trình cho thấy 25 năm qua tình trạng sức khỏe và nhãn khoa của Việt Nam chẳng có gì khởi sắc. 25 năm vẫn thấy ngần ấy người nghèo, vẫn thấy ngần ấy người mù, mổ xong vẫn ơn đảng ơn nhà nước, chỉ có cán bộ ra đón đoàn là thấy ngày càng mập ra và đi xe xịn hơn trước!

MẮT SÁNG VẪN NHƯ MÙ!

Chương trình Fred Hollows
Liên tiếp 25 năm
Tới Việt Nam mổ mắt
Giúp cho kẻ nghèo nàn.

Cả hàng ngàn đôi mắt
Xưa sống trong tối tăm
Nay nhờ thầy nhờ thuốc
Thấy sáng như trăng rằm.

Mổ hoàn toàn miễn phí
Do những tiền lạc quyên
Từ những miền xa lạ
Những người chẳng hề quen.

Làm phúc chẳng phải dễ
Nào thủ tục nọ kia
Nào bao nhiêu giấy phép
Đoàn cũng giữ theo nề.

Miễn là người bệnh tật
Đang trong cảnh mù lòa
Tìm thấy được ánh sáng
Trong lòng như nở hoa.

Để chung niềm vui lớn
Đoàn mở tiệc liên hoan
Ai nấy mừng hơn hớn
Thầy thuốc lẫn bệnh nhân.

Một người là đại diện
Phát biểu lời tri ân:
“Nhờ ơn Bác và Đảng
Mắt chúng tôi lại lành!”

Đêm ấy ông thầy mổ
Thở dài và buồn so:
“Mổ cũng như chưa mổ
Mắt sáng vẫn như mù!”

Dân tôi lạ thế đấy
Bị tẩy não cả rồi
Chẳng biết ơn ai cả
Ơn Bác, Đảng mà thôi!

FB Hoàng Xuân Thảo

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Dakbla mùa lũ
Chiếc xe jeep cũ sơn hai màu xanh trắng, quẹo cua thật gắt, băng ngang qua hội trường Ngọc Linh rồi bắt đầu đổ xuống dốc thoai thoải, chừng non…
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: