Hong Kong và những trái tim Việt

Share:

Hãy xuống đường với con mình em nhé!

Em!
Ở Hồng Kông lửa đã cháy trên sân trường đại học
Máu của lũ trẻ đã đầm đìa trên những gương mặt tự do
Nhiều thanh thiếu niên đã bị đánh đập, thủ tiêu và ép chết…
Nhiều đứa trẻ viết chúc thư trước khi nghe người lớn dặn dò

Em xót lắm phải không khi con mình đang ở nơi bị xịt hơi cay, vòi rồng và chất độc…
Em sẽ khuyên chúng nó đầu hàng hay ủng hộ chúng xông pha?
Anh nghĩ, đời người sống ngắn hay dài không quan trọng
Sống nhục, sống hèn, sống vô trách nhiệm, sống bê tha… thì cái chết cũng phiền hà

Nhìn những đứa con bị đánh đạp dã man anh vô cùng đau xót
Nhưng chúng chiến đấu cho tự do nên sống thật ngoan cường
Anh chỉ dặn chúng biết giữ mình, bảo trọng…
Cố gắng tránh đòn thù và vượt thoát khỏi tai ương

Anh sẽ khóc mỗi ngày vì nhớ con em ạ
Nhưng chúng ta cũng rất đỗi tự hào
Con đã sống một cuộc đời đáng sống
Gánh luôn phần cho thế giới bị áp bức, gian lao…

Những đứa trẻ Hồng Kông đang viết nên câu chuyện
Chỉ với tay không mà dám chiến đấu với súng đạn của giặc Tàu
Những đứa trẻ lấy máu mình chép sử
Chép một đoạn tuyệt vời để gởi lại mai sau

Không ai đếm được thời gian của thiên thần em ạ
Họ đến rồi đi và để lại nụ cười
Họ gieo mầm tin yêu, tự do, hy vong…
Và sống mãi ở thiên đường với lứa tuổi đôi mươi

Đừng có khóc! Em yêu, xin đừng khóc
Chúng ta hãy xuống dưới kia mà ủng hộ con mình
Hãy nắm chặt tay với mọi người và kết thành chiến luỹ
Ngăn lũ mọi rợ độc tài không cho chúng làm vấy bẩn thế giới văn minh

Em!
Hãy nắm chặt tay anh
Hãy xuống đường với con mình em nhé!

* Bài thơ viết vội này tôi dành tặng các phụ huynh Hồng Kông và những bậc cha mẹ trên khắp thế giới này có những đứa con đang chiến đấu, hy sinh cho tự do, hy vọng

FB Dũng Trung kqđ

Tranh Đinh Trường Chinh

SỰ KIÊU HÃNH HONG KONG & NỒI CƠM NƯỚC VIỆT

Đẹp! Một vẻ đẹp của bi kịch. Những con thiên nga thời đại của Hongkong hôn nhau giữa khói lửa mịt mùng. Những chàng trai tuấn tú, những cô gái xuân thì bắn những tia mắt kiêu hãnh lên bầu trời xanh, dù trên vai họ là gông cùm, súng và gậy gộc…

Những người trẻ ra khỏi nhà bằng khao khát tự do và họ sẵn sàng chết vì điều đó. Chỉ có lý tưởng mới có thể khiến người ta nằm xuống chỉ để đổi lấy một thông điệp.

Chỉ có sự kiêu hãnh của tuổi trẻ mới giúp họ sống không cần biết ngày mai ra sao. Tuổi trẻ là như vậy, khao khát, dấn thân và thậm chí điên rồ. Nhưng quá tuyệt vời khi tất cả năng lượng đó được đặt trên bệ phóng tri thức.

1,7 triệu người biểu tình ở thời điểm đông nhất, họ đa phần còn rất trẻ. Suy cho cùng, họ chính là tương lai của Hongkong và họ đang muốn tự kiến thiết tương lai cho chính mình.

Đương nhiên, không một hiện tượng nào có thể gom đủ tất cả các thành phần xã hội. Ở Hongkong, ngoài cảnh sát, có thường dân Phúc Kiến đánh nhau với người trẻ Hongkong. Có những người cựu thời cho rằng người trẻ đang gây nên sự hỗn loạn.

“Chính quyền Trung Quốc đã đánh đồng được khái niệm chính quyền và đất nước. Đó là một điều làm tôi đau khổ, tôi từng yêu Trung Quốc nhưng tôi không thể yêu đất nước như thế này”, một người trẻ nói.

Chỉ một câu nói đã cho thấy bề dày tri thức của họ. Tôi thấy ngưỡng mộ vì một người trẻ có thể nhận ra chân tướng của toàn trị.

Ở xứ sở toàn trị bên cạnh, có những người trẻ mang nỗi sợ hãi “bể nồi cơm”. Họ cảm thấy hãnh diện vì uống một ly cafe 15k, ăn một tô phở 20k và tận hưởng sự an nhàn. Thậm chí, họ thiếu tự tin đến mức nghĩ rằng phải mang ơn vì có được nồi cơm ấy.

Rất khó để họ hiểu rằng trong ly cafe chưa chắc là cafe, trong tô phở chưa hẳn là thịt bò. Và với mức thuế phải đóng, họ xứng đáng được hưởng chất lượng sống cao hơn hoặc giá ly cafe, tô phở đáng lẽ phải rẻ hơn so với thu nhập bình quân của họ.

Thặng dư toàn trị sẽ chảy vào số ít cá thể quản trị, chất lượng sống sẽ bị tước đoạt đi, đổi lại là sự “an toàn ảo” mà thực chất là sự kìm kẹp của toàn trị. Khi cảm giác an toàn tăng cao, nghĩa là quyền tự do của họ bị tước đoạt đi một nấc.

Và họ hoàn toàn không hiểu rằng nồi cơm hôm nay đang được nấu bằng tài nguyên, bằng nợ nần. Có nghĩa là họ đang ăn mòn tương lai của thế hệ sau.

Người trẻ xứ này chưa đủ dũng khí để mở ra những cuốn sách ngược chiều. Họ quá thiếu sự cầu thị để làm một người hành khất tri thức nhưng lại dư thừa năng lượng để làm một người vô minh bảo hoàng.

Khi người trẻ Hongkong dám đánh đổi tuổi trẻ, nhân mạng và cả tình yêu để “đánh chặn” tương lai toàn trị, người trẻ ở xứ sở này đã bị toàn trị tước đoạt cả khát khao và lòng kiêu hãnh, không thể nhìn xa hơn nồi cơm bạc nhược của mình. Đó chính là khác biệt tri thức.

Tương lai của Hongkong là một câu chuyện dài. Nhưng một xứ sở chọn máu lửa để đứng lên chắc chắn sẽ không thể nào bất hạnh như xứ sở chọn sự vô minh để nằm xuống !

FB Nguyễn Tiến Tường

NHỮNG TRẬN ĐÒN...

Nhìn giới trẻ Hồng Kông hôm nay đổ máu trên đường phố bất cứ ai cũng thấy đau xót và chạnh lòng. Những đứa trẻ như là con, là cháu của chúng ta đã dẹp bỏ ước mơ tương lai và tuổi thanh xuân cho tự do và dân chủ mai sau.
Nhìn những gương mặt đầy màu tôi chạnh nhớ đến anh tôi đến thế hệ chúng tôi trong buổi giao thời…

Năm 78, Căn nhà lá trong khu vườn giữa ruộng dùng làm nơi nghỉ ngơi buổi trưa khi tới mùa trồng trọt lúa và rau củ. Một vùng quê yên tĩnh với cây cối và lúa xanh mát mắt chung quanh căn nhà.
Một sớm mai, căn nhà ấy tan hoang như một bãi chiến trường. Những tấm bản đồ tỉnh lỵ trước 75 được kèm tặng theo tờ báo ĐNN đã bị xé nát, vung vãi khắp nơi. Rồi những tiếng thét đau đớn vọng ra từ căn nhà lá mong manh như muốn vỡ tan vì không chịu nổi những trận cuồng phong trong đó.
Những tấm bản đồ được người xếp kỹ, cuốn tròn để dành xem cho biết vị trí hành chánh các tỉnh. Những tấm bản đồ vô hồn trở thành vật chứng kết tội hữu hiệu nhất, vì sau 75 cũng chẳng còn ai dám để lại sách vở hay đồ vật. người ta sợ nó sẽ trở thành vật chứng kết tội đối với những kẻ vô tội.

Người dân chung quanh len lén tiến đến gần căn nhà nghe được vài tiếng động trong đó. Tiếng đánh người thình thịch, tiếng la hét tiếng tra hỏi mà không nghe thấy câu trả lời:
– Mày khai ngay đồng bọn của mày?
– Có phải mày sừ dụng những tấm bản đồ này để đi liên lạc với đồng bọn mày ở các tỉnh?
-Mày tham gia công việc “phản động” này từ khi nào?
…………
Xen kẽ giữa những câu hỏi là những tiếng đấm đá túi bụi làm người ở ngoài nghe cảm giác cũng bị nghẹt thở theo.
Xới tung căn chòi nhỏ chẳng tìm được gì thêm nên bọn họ ngưng cuộc tra tấn tập thể. Lát sau họ còng tay người thanh niên tuổi mới đôi mươi lôi ra ngoài. Người dân hoảng hốt dạt đi như sợ bị vạ lây. Mặt mũi chàng trai trẻ đầy máu, khắp người đầy máu vì thương tích. Chúng phải lôi anh đi vì sau những trận đòn khủng khiếp đó người anh như mền rách nát không còn sức để mà bước đi…

Đó là cái giá đầu tiên phải trả cho một cuộc sống gọi là lý tường”, mà khi sau này kịp nhận định lại chỉ là “ảo tưởng”. Những cái chết trẻ do chế độ nhà tù, do tra tấn. Những cái chết lặng lẽ không được ai biết đến. Không hề có tiếng vọng như những hòn đá bị quăng, rơi tỏm vào đáy đại dương u tối.

Thế hệ trẻ Hồng Kông hôm nay vẫn còn may mắn hơn hàng ngàn thanh niên quê hương ngày ấy. Họ còn được thế giới trông vào và lên tiếng khích lệ…

FB Kieu Duong

NỤ HÔN HONGKONG

Hãy hôn em cho dù chúng ta phải mang mặt nạ
Khoảng cách của tình yêu có thể đo bằng cái chết
Cho dù thế, hãy hôn em
Chúng ta chỉ sống một lần
Nỗi oan khiên của thế giới của văn minh của phẩm giá
Dưới chân chúng ta, mặt đất rung chuyển và con người ngã xuống
Cho dù thế, cứ hôn em
Hongkong không khóc vì nô lệ
Con đường chúng ta vẫn đi ngày mai có thể khác
Ngôi nhà chúng ta vẫn ở ngày mai có thể mất
Nhưng dù thế, hãy hôn em
Và ôm em thật chặt
Quê hương chúng ta đang cháy
Và hơi cay và nước bẩn màu xanh và dùi cui súng đạn
Và những cái chết của bạn bè chúng ta
Sự mất tích của lòng nhân ái
Hãy hôn em trên sự đổ vỡ này
Hãy hôn em đắm say cho dù chúng ta đang tan biến
Hãy hôn em cho dù không có bất cứ sự có mặt nào của con người
Hãy hôn em. Hãy hôn em.

FB NGUYỄN VIỆN

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: