Không thể xóa nổi văn hóa Việt Nam Cộng Hòa

Share:

LTS: Mạng xã hội Facebook mấy hôm nay tràn ngập những lời giận dữ với nhạc sĩ Trần Long Ẩn – Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TPHCM – khi ông cho rằng nền văn học, nghệ thuật của miền Nam trước năm 1975 là “độc hại” vì “xuyên tạc đường lối đúng đắn của Đảng”. Cộng đồng mạng xã hội lập tức phản ứng dữ dội, ngay sau lúc báo chí Việt Nam tường thuật lại buổi họp giao ban, mà y và Mai Quốc Liên mạt sát nền văn học nghệ thuật thời VNCH.

Trong khi đó, Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện, một viện sĩ trẻ của Viện Hán Nôm tại Hà Nội ngỏ lời khiêm tốn và trân trọng nền văn hóa VNCH bằng đề nghị sau:

“Tôi trân trọng đề nghị anh chị em, nhất là các văn nghệ sĩ, trí thức, học giả, nhà nghiên cứu sống tại Saigon từ trước 1975 tích cực – âm thầm – bền bỉ CÔNG BỐ CÁC DI SẢN VĂN HÓA – NGHỆ THUẬT – GIÁO DỤC THỜI VIỆT NAM CỘNG HÒA để anh em người Bắc chúng tôi sinh sau đẻ muộn được biết, được hưởng thụ và có đánh giá khách quan. Tôi nghĩ đó là một phần của kho báu tinh hoa dân tộc đã bị phủ kín, bị giấu diếm, bị xóa bỏ, bị thành kiến, bị bẻ cong do tuyên truyền dối trá. Nay, dưới thời đại internet, tất cả cần được phát lộ, phủi bụi, khai quật, nhắc lại, đánh giá, tưởng niệm…

Từng bài báo, từng bản nhạc, từng sự kiện, từng tác phẩm (văn, thơ, nhạc, họa, kiến trúc…), từng kỷ vật được nhắc lại, sẽ bổ sung cho hiểu biết của chúng tôi. Xin đa tạ anh chị em!”. Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện

Đồ tể văn hóa

Gần một nửa thế kỷ, sau ngày “giải phóng’’, mà vẫn chưa xoá bỏ nổi, quả thực văn hoá miền Nam độc hại thiệt.
Mặc dù cấm đoán, kiểm duyệt, đe doạ, dân vẫn nghe nhạc vàng, hát nhạc vàng hơn là nhạc không độc hại của ông này. Đau thật.
Mặc dầu đã đốt sách, đã bỏ tù, đã hành hạ, đã bức tử các văn nghệ sĩ, ngày nay người ta vẫn moi văn thơ trước 75 ra đọc, hơn là ngồi tụng niệm Nguyễn Phú Trọng Toàn Tập, Nông Đức Mạnh toàn tập. Ức thật.
Giọng điệu vừa đểu, vừa ngu, sặc mùi căm thù, gió tanh mưa máu này, tưởng như từ một anh cán bộ làng, trong một cuộc đấu tố man rợ năm nào, xỉa xói vào mặt địa chủ.
Khó tưởng tượng của một người chễm chệ trên cái ghế chủ tịch Liên Hiệp Văn học nghệ thuật TPHCM ở thế kỷ 21. (Tội nghiệp cho các thành phố trên thế giới: không có Liên hiệp Văn học Nghệ thuật, không được những ông chủ tịch như ông này chỉ huy, dạy bảo, bao giờ mới biết mặt mũi văn học, nghệ thuật nó ngang dọc thế nào?)
Thế giới đang tưởng niệm 30 năm ngày lật đổ bức tưởng Berlin. Trong khi người ta đã thống nhất đất nước không nổ một phát súng, đưa cả dân tộc đi lên, ở một xó tranh tối tranh sáng, vẫn còn những anh đồ tể xắn tay áo, vác giáo mác đi tìm chặt đầu những người không nghĩ như mình, không làm thơ, viết nhạc như mình. Năm mươi năm sau, vẫn thề phanh thây, uống máu quân thù.
”Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”. Kinh thiệt, cụ Nguyễn Du ạ. Lạnh xương sống.

FB Từ Thức

Lời phát biểu và chân dung Trần Long Ẩn (Hình: VOA)

Ôi, Trần Long Ẩn!

Tụi tui ở miền Nam này, ở Sài gòn này, rành anh, quê Bình Định, học Văn khoa Sài gòn. Tôi sẽ nói chuyện với Anh, với tư cách mỗi chúng ta đã thụ hưởng nền giáo dục “Dân tộc-Nhân bản-Khai phóng”. Nhưng bây giờ thì chưa, bởi đó là đề tài chính luận, cần văn phong và từ ngữ chuẩn mực, phù hợp với tầng văn hóa của mỗi người.
Bửa nay, tôi trưng hình, ghi kèm phát biểu của anh. Tôi chưởi bằng lời lẽ bộc trực vỉa hè, tương thích với phát biểu “mất dạy” của anh. Bởi, đang từ con tắc kè biến màu dễ thương, khiêm cung, trong bóng cây đường phố Sài gòn, anh em người nào việc nấy. Giờ đây, với chức danh Bí thư Đảng đoàn, Chủ tịch LHVHNT-TP.HCM, Anh tự mãn xuống cống, cao ngạo trở thành con cá sấu đen đúa bền màu, mượn nanh chủ thuyết mà miệt thị cái nôi văn hóa của mình. Tôi thông cảm Mai Quốc Liên, Nguyễn Lưu…những “học giả” cực đoan của hệ giáo dục XHCN, miệt thị Bolero. Nhưng với Anh, một người SVSG thì khác. Tôi chưởi anh, gạch anh ra khỏi não trạng nhiễm thói mất dạy. Tiếp đó, nếu anh muốn, tụi mình nói chuyện đàng hoàng sau.
Con tắc kè biến màu lần thứ nhất:
-1970. Phẩn hận đám Lon Nol tàn sát Việt Kiều, Sinh viên Sài gòn đã tập kích chiếm Tòa Đại sứ Kampuchia, tại góc đường Lê Văn Duyệt-Phan Đình Phùng, nay là CMT 8- Nguyễn Đình Chiểu. Các Bà Cụ, Người Chị tiểu thương chợ Bàn Cờ, đã tiếp tế thức ăn, nước uống cho Sinh viên, trong vòng vây của Cảnh sát. Xúc động trước ngữ cảnh này, Sinh viên Nguyễn Kim Ngân, ĐH Văn khoa, đã sáng tác những câu thơ: “ Có Bà Mẹ Bàn Cờ, Tay gầy tóc bạc phơ, Chuyền cơm qua vách cấm, Khi ngoài trời đổ mưa”. Năm 1971, Anh đã phổ nhạc bài thơ này.
Sau 1975, trả lời báo chí về nguồn gốc bài hát, tự tách mình ra khỏi hùng khí của SVSG, anh kể rằng: “Năm 1970, trong một lần ghé nhà Má Hai Nguyễn Thị Xuân, “Bà má phong trào”, bí mật tổ chức giỗ bác Hồ, xúc động trước tình cảm của Má suốt đời kính yêu Bác, anh đã phổ nhạc bài thơ cùng tên”.
Nguyễn Kim Ngân, Cử nhân Triết Tây, Đại học Văn khoa Sài gòn. Nhà thơ bị Trần Long Ẩn phẫu thuật đánh cắp cảm xúc, ghi lý lịch visa, mon men tiếp cận bệ rồng đương đại, giờ ở đâu !? Anh ấy đang là Lão nông ở Phú Yên, trồng rau, nuôi cá và vẫn làm thơ: “Về vườn xưa cứ thương nhớ hoa cau/Sau chiến tranh mẹ không trồng lại nữa/… Ngôi nhà trống dột cả trước cả sau/Bữa cơm chiều một mình ngồi trên đất.”
Con tắc kè biến màu lần thứ 2:
Thời Trịnh Công Sơn và một vài Nhạc sĩ sau 75, tụ hội Nhóm Những Người Bạn. Đất nước dạo đó còn buồn bi tráng, chưa hân hoan uế tạp như bây giờ. Những cảm xúc nhân văn trầm sóng, vỗ thầm tín hiệu tri âm. Thầm thì về cái đói của nhân dân, về tiếng thở dài của trí thức. Trần Long Ẩn triển kế hai mang, trích lời nhạc “Đi qua vùng cỏ non”, một chuổi cảm xúc nhân văn hiếm quí thời đó, tự gắn mác Thành ủy phê bình “xúi dục dân vượt biên”, để tiếp cận anh em:
“…Em phải đi đến nơi,
Dù muộn cũng phải nói với nhau
Những dòng sông đã lâu, không ra được biển rộng
Là… những dòng sông lạc loài,
muộn phiền quanh vách núi, như gương không người soi…”
Một số người lầm thật.
Nhiều lần biến màu nữa, nhưng dung lượng Phây không đủ chứa.
Và, đến bữa nay, với phát biểu mất dạy này, Trần Long Ẩn đã hiện nguyên hình Con tắc kè hóa đen vĩnh cửu, Con cá sấu già gá nanh chủ thuyết …

FB Thịnh Nguyễn Lương

KHÔNG CÁCH NÀO XOÁ BỎ DI SẢN TRONG LÒNG NGƯỜI MIỀN NAM

Thấy trên FB có ông Trần Long Ẩn, không hiểu đầu đuôi câu này ở đâu, nhưng không giễu cợt ông, chỉ biết cười trừ. Đã 44 năm kể từ ngày 30/4/1975 tới nay, thực tế chứng minh các ông có xóa được di sản VNCH hay không?

Never. Không xóa được vì các ông không có khả năng, vì các ông không đủ trình độ, vì các ông không chánh nghĩa, vì các ông đi đường vòng, các ông chỉ tư lợi, chưa bao giờ có lòng với cái chung.

Trong khi VNCH là những cái gì vốn thiết thực với văn minh nhơn loại, từ đạo đức, giáo dục, suy nghĩ tới cách làm người, tất cả theo quy chuẩn chung của thế giới.

Đường xá ngày nay dơ hơn thời trước 1975. Sông hồ ngày nay dơ hơn trước 1975. Đồ ăn ngày nay dơ hơn trước 1975, ung thư người VN cao hơn trước 1975. Con nít ngày nay mất dạy kinh khủng, điều này trước 1975 là ít có. Xã hội ngày nay loạn thất kinh, không có một giới hạn nào hết, điều mà trước 1975 rất rặc ròi.

Dân VN ngày nay ra thế giới bị khinh khi, bị soi, bị ác cảm trong top 10 thế giới, VNCH trước 1975 thì không có. Và rất nhiều không kể hết ….

Cái nhạc vàng mà ngày nay tuyên giáo buộc phải kêu bằng nhạc bolero và xài để “an tâm thần dân Việt” là di sản VNCH chứ của ai?

Nhạc vàng với ngôn từ tình cảm, chan chứa tánh tự hào dân tộc, ngôn từ trau chuốt mượt mà, văn vẻ hào hùng đã tồn tại qua những giai đoạn khó khăn nhứt của dân Miền Nam chúng tôi.

Văn hóa Miền Bắc không đủ khả năng diệt văn hóa Miền Nam, đơn giản vì họ sơ khai hơn Miền Nam. Hơn 44 năm mà các ông vẫn không có nhạc mới để thay nhạc vàng, những bài nhạc vàng cũ xì nghe chán ngán vẫn ra rả hàng đêm thì các ông thua rồi.

Tánh chánh thống và cởi mở của Miền Nam vẫn tồn tại bất chấp dâu bể, máu tanh loạn lạc sau 1975 và sau đó lan dần ra Miền Bắc thành quy chuẩn của văn minh. Trong 21 năm Việt Nam Cộng Hòa (1954-1975) nó vang dội hơn 44 năm VN cộng sản nhiều. Thế hệ VNCH còn nhiều lắm

Ông bà nội ngoại chúng tôi chết thì con cha mẹ chúng tôi truyền dạy, cha mẹ xong thì còn thế hệ sau 1975 gần gần như 1976, 1977, 1979 nối tiếp và dài ra nữa.

Chúng tôi may mắn lớn lên trong một gia đình, trong một xã hội mà ông bà cha mẹ vẫn giữ nề nếp của Miền Nam thời VNCH với một nền lễ giáo cổ truyền Việt Nam còn sót lại, tôn trọng các giá trị gia đình cao đẹp từ ngàn xưa, những tin yêu vào tình đời tình người, vào cái chung vẫn còn mạnh mẽ dữ lắm.

Có thể nói, dư âm giá trị di sản VNCH là đồ cổ, nhưng rất quý của Việt Nam tương lai. Kiếm đâu xa, có trong gia đình, trong máu huyết của chúng tôi. Ông bà dạy rằng, con không đi đâu xa, con cứ thấy ông bà mình làm sao, con làm y vậy là trúng bài hà.

Thế hệ sanh sau 1975 không nghĩ rằng sẽ làm VNCH hồi sinh, quá khứ vẫn là quá khứ, cái mới vẫn là mục tiêu, nhưng tinh thần, kinh nghiệm, di sản, cái tinh hoa của nó vẫn đi mãi mãi với tương lai sau này của cháu con.

Fb Nguyễn Gia Việt

Nhiều năm nay các bản nhạc Bolero ngày xưa được rất nhiều nơi trong nước cổ súy

Nô tài của đảng

… Thử hỏi ông nhạc sĩ biết được bao lăm về nền VHNT Miền Nam, mà không chịu đi hỏi nhà văn Dương Thu Hương của ‘Thiên Đường Mù’ đã khóc lặng lẽ bên vỉa hè Sài Gòn vì chợt nhận ra chính mình đã bị tọng một quả lừa quá tải.
Lại nhớ có lần ông Mai Quốc Liên tuyên bố… như thiệt:’Ca ngợi Bolero của chế độ cũ thì chính là ca ngợi luôn đời sống của giai đoạn đó’. Thảo nào mà tạo phản ứng ngược cho thiên hạ càng đổ xô, mê mẩn dòng nhạc Bolero khỏi nói.
Những cụm từ như ‘chế độ cũ’ của ông Mai Quốc Liên, hoặc ‘độc hại‘, ‘cần phải xoá bỏ’ liệu có giúp ‘chế độ mới’ XHCN)’xoá bỏ’ được hận thù trong lòng dân tộc? Khi mà hơn một lần chúng ta cũng đã được nghe giới văn nghệ sĩ đặt lại niềm tin về một tinh thần đại đoàn kết văn học dân tộc này nọ… Ôi, gần 45 năm lòng người vẫn ly tán là bởi vì đâu, chắc ‘mấy ngài’ này biết rõ hơn ai hết.
Liệu VHNT một cách nào đó có thể ‘băng bó’ hoặc có thể chữa khỏi những vết bỏng chiến tranh? Một câu hỏi dường như không có đáp án, than ôi!
… Cuối cùng, có lẽ gạch đá của cư dân mạng gởi đến ông nhạc sĩ khá tài hoa điêu ngoa này cũng đủ để đè bẹp, cắn nát những tặng thưởng huân chương của nhà nước này ban ‘mưa móc ‘cho ông, nên tôi chỉ gởi đến ông (một chút) thất vọng não nề của kiếp nô tài bất xứng với danh xưng của một nghệ sĩ chí ít cũng có dòng nhạc sắc sảo triết lý, nhân văn nào đó.

FB Thanh Bình Thân Mến

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: