Một thái độ sống cho năm mới

Share:

Yến Tuyết

Ở Orange County, những cơn gió Santa Ana đã thổi qua thành phố trong nhiều ngày cuối năm âm lịch, đem theo năm cũ và để lại cho chúng ta mấy ngày Tết Đinh Dậu nắng đẹp và ấm áp quá bạn nhỉ.

Năm mới, người Mỹ hay nói đến việc phải làm một thay đổi gì đó cho đời sống (New Year Resolution).

Từ ý niệm này tôi muốn được chia sẻ với bạn những ghi nhận sâu sắc, đến từ kinh nghiệm cá nhân của một tác gỉa người Mỹ về sinh hoạt thường ngày trong đời sống để hy vọng bạn và tôi cùng học hỏi thêm được những điều tốt đẹp hầu trang bị một tinh thần và một thái độ sống khác cho năm mới.

Ông viết rằng:
“Điều nghịch lý của thế hệ chúng ta là có những xa lộ rộng lớn hơn nhưng suy nghĩ của con người thì vẫn còn hẹp hòi.
Chúng ta tiêu xài nhiều hơn nhưng sở hữu ít hơn. Chúng ta mua sắm nhiều hơn nhưng không tận hưởng sự thú vị.
Chúng ta có nhà lớn hơn nhưng gia đình thì nhỏ lại. Có nhiều tiện nghi hơn, nhưng lại không có thì giờ cho nhau.
Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn nhưng kém khả năng nhận thức. Có thêm kiến thức nhưng thiếu phán đoán.
Có thêm những nhà chuyên môn những vẫn con nhiều vấn nạn.
Có thêm thuốc chữa bệnh nhưng đời sống vẫn không lành mạnh.
Chúng ta uống rượu, hút thuốc, ăn uống quá nhiều, tiêu xài phung phí nhưng lại ít cười đùa hồn nhiên.
Chúng ta lái xe quá nhanh, dễ bực tức. Chúng ta hay thức quá khuya, mệt mỏi và uể oải khi thức dậy vào buổi sáng.
Chúng ta đọc sách, báo thì ít trong khi xem quá nhiều TV và hiếm khi cầu nguyện.
Chúng ta có trong tay nhiều tài sản nhưng giá trị đời sống thì giảm đi.
Chúng ta nói quá nhiều nhưng hiếm khi bày tỏ tình yêu thương và thường hay ganh ghét nhau.
Chúng ta cố gắng kiếm sống chứ không phải xây dựng đời sống. Chúng ta chỉ thêm vào cuộc sống những năm tháng, chứ không phải đem ý nghĩa của đời sống đến cho năm tháng.
Chúng ta đi đến mặt trăng và trở về trái đất dễ dàng nhưng có vẻ khó khăn khi chỉ băng ngang qua bên kia đường để chào hỏi người hàng xóm mới.
Chúng ta tiếp tục tạo một bề ngòai hào nhoáng trong khi nội tâm thì trống rỗng.
Chúng ta muốn làm cho không khí trong sạch nhưng tâm hồn thì bị u ám.
Chúng ta muốn đạt được tiến bộ khoa học trong khi không xóa bỏ được sự kỳ thị.
Chúng ta dự tính rất nhiều mà không hòan tất được bao nhiêu. Chúng ta luôn vội vã và quên đi sự kiên nhẫn.
Chúng ta tạo ra những máy computers để giữ tin tức và trao đổi thông tin qua máy móc, và càng ngày càng ít dùng tiếng nói để liên hệ với nhau.
Đây chính là thời gian của những lọai thức ăn nhanh (fast food) nhưng chậm tiêu. Của những con người với thân thể đồ sộ nhưng tri thức thì nhỏ nhen. Lợi nhuận thì to lớn nhưng mà không hề có bạn bè.
Cũng vào thời đại này, chúng ta chứng kiến những gia đình có hai nguồn lợi tức mà lại nhiều cảnh ly dị. Nhà cửa sang trọng hơn mà cũng nhiều gia đình đổ vỡ hơn.

Thế cho nên, chúng ta cần phải nhớ làm những điều sau đây:
Dành thì giờ nhiều hơn cho những người thân yêu bởi vì họ sẽ không ở bên cạnh chúng ta mãi mãi.
Hãy nhớ nói những lời êm dịu với con khi còn nhỏ bởi vì đứa trẻ ấy sẽ lớn lên rất nhanh và rời bỏ mình lúc nào không hay.
Hãy nhớ trao cho người ở bên cạnh vòng tay ôm ấm áp bởi vì đó là vật quí giá mà chúng ta có thể dâng hiến từ trái tim và không tốn đồng nào.
Hãy nhớ nói lời yêu thương với người bạn đời, người yêu, cha mẹ, con cái, bạn bè… từ cõi lòng chân thật của mình.
Hãy nhớ cầm tay nhau và hưởng hạnh phúc của cái giây phút ấy bởi vì một ngày nào đó người này sẽ không còn ở bên mình.
Hãy dành thời gian để nói chuyện và trao cho thời gian tình yêu.”

Không biết những nhân xét kể trên của tác giả có gây cho bạn ảnh hưởng nào không chứ riêng đối với tôi thì đó là những lời nhắc nhở quí báu, giúp tôi nhớ rằng trong năm mới này, tôi cần chọn một thái độ sống mới.

Trước tiên, tôi sẽ ráng giữ gìn sức khỏe hơn bằng cách tập thể dục để may ra, tránh được bệnh tật.
Tôi sẽ vui cười nhiều hơn với người thân , trẻ con và bạn bè.
Tôi sẽ bắt đầu cuốn tự truyện về cuộc đời như tôi đã hứa với linh hồn của người bạn đời. Không phải với tham vọng để in sách bán (hay tặng) ai cả, nhưng để làm một món quà cho con cháu tôi biết vì sao tôi đã đến đây và ở lại cho đến khi nhắm mắt.
Biết vì sao tôi đã chọn nơi này làm quê hương thứ hai cho dù nó không phải là môt quốc gia tuyệt đối , vì vẫn có những điều xấu xa và đáng buồn xảy ra.
Thế nhưng, tôi cảm ơn đất nước đã cho tôi và thế hệ tương lai biết được giá trị của tinh thần dân chủ, sự tư do và cơ hội được học hỏi và thăng tiến.
Bạn biết không, mỗi ngày lái xe đi làm , thay vì lên freeway từ Garden Grove, tôi len lỏi qua những con đường với vòm cây xanh rất thơ mộng, nơi có nhiều căn nhà mang kiến trúc Tây Ban Nha nằm im lặng và hiền hòa giữa thành phố Santa Ana nổi tiếng đầy băng đảng.
Trong khi băng qua mấy con đường nhỏ cũ kỹ của thị xã này, tôi cảm thấy mình thât may mắn sống trong một xứ sở còn muốn bảo vệ môi trường khi gìn giữ cho màu xanh của thiên nhiên được hiện hữu.
Đất nước này quí trọng các công trình xây cất xưa cũ và phần lớn, họ thường không phá bỏ những căn nhà đã trăm tuổi, mà trái lại chỉ sửa sang, chỉnh đốn để giữ lại hình ảnh và hương xưa của lịch sử.
Không như ở Việt Nam bây giờ , tin tức cho biết chính quyền Cộng Sản đốn ngã những cây xanh một cách không thương tiếc ở Saigon và Hà Nội khiến tôi thương nhớ những con đường đầy kỷ niệm cũ và thổn thức vì thương tiếc.

Ở Mỹ, tôi thường tìm thấy mình được hưởng một thứ hạnh phúc nhỏ nhoi khi ngồi ở một góc phố nào đó trong một ngày nắng đẹp, nhìn thấy chung quanh mọi người tư do đi lại, nói cười vui vẻ.

Và dĩ nhiên, trong những ngày mưa bão tơi bời của tháng Chạp, tôi không khỏi cảm thương cho những người vô gia cư mà tôi nhìn thấy nằm co ro, lạnh lẽo dưới hiên nhà của mấy ngôi chợ hay trong công viên.

Hình ảnh đó khiến tôi liên tưởng đến việc ông tổng thống tỉ phú giàu có của nước Mỹ có thể cắt giảm tài trợ cho các chương trình xã hội và y tế bởi vì tôi đoán rằng cả đời, ông ấy không bao giờ biết rằng ở Hoa Kỳ cũng có những người nghèo!

Đề cập đến chuyện buồn này, tôi lại không cho phép mình thất vọng vì những đổi thay , bởi vì cho dù có những điều bất như ý xẩy ra trong đời sống, tôi sẽ cố gắng chấp nhận vì cá nhân tôi không thể thay đổi nó được.

Thế nhưng , để giúp mình không trở thành cay đắng với cuộc đời, tôi sẽ hướng đến bao điều tốt đẹp khác trong đời sống.

Tôi học hỏi lòng vị tha và bao dung của những con người chân thật để tiếp tục giúp đỡ người yếu đuối khác , trong khả năng của mình.

Chẳng hạn như mỗi ngày chứng kiến việc những thiện nguyện viên người Mỹ cao niên đến làm việc một cách chuyện cần ở sở tôi làm việc, họ là tấm gương sáng cho tôi về tinh thần vị tha, vô vụ lợi.

Tôi sẽ tiếp tục đưa tay chào, hỏi thăm những người hàng xóm Mỹ gốc Cuba, gốc Mễ, hay gốc Do Thái mà tôi đã là láng giềng trong gần 15 năm nay.

Tôi đồng cảm với họ vì người thân của họ, cũng như tôi và bạn, đã đến từ những đất nước xa xôi và nghèo khó. Chúng ta đau lòng giã từ nơi chôn nhau cắt rốn để tìm một đời sống hạnh phúc hơn, tư do hơn ở Hoa Kỳ.

Còn nhiều điều nữa mà tôi học hỏi được từ những nhân xét kể trên và chúng là đông lực khiến tôi có những dư định đổi mới trong năm Đinh Dậu này.

Hy vọng bạn có những chương trình hay ho va tốt đẹp hơn tôi nữa và chúc bạn thực hiện được.

Yến Tuyết

 

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Thằng tòa
Vài ngày vừa qua, báo chí trong nước liên tục đưa tin về vụ Quyết “còi”, tức Trịnh Văn Quyết, từng là Chủ tịch tập đoàn FLC bị truy tố…
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: