Sa lầy vì nợ y tế, liên bang thay đổi cách ‘đòi nợ quá hạn’

Share:
MIAMI – JANUARY 18: Dr. Olveen Carrasquillo (L), Chief of General Internal Medicine University of Miami, sits with Juan Gonzalez as he conducts a checkup on him at the University of Miami?s Miller School of Medicine, as the United States House Republicans in Washington, DC were poised to approve a bill repealing the health care law that last year was signed into law overhauling the U.S. health care system on January 18, 2011 in Miami, Florida. Dr. Carrasquillo said that anyone that wants to roll back the gains made by the overhaul of the health care law should spend one morning in a public hospital and you would not want to repeal the bill. (Photo by Joe Raedle/Getty Images)

Michelle Andrews/Kaiser Health News (*)

Elham Mirshafiei là sinh viên năm cuối Đại Học Cal State Long Beach, California. Đang bù đầu học thi trong thư viện, cô thấy buồn nôn rồi nôn thốc tháo. Trong một tiếng đồng hồ, cô nôn 10 lần.  Một người bạn vội đưa cô vào phòng cấp cứu gần nhất. Chẩn bệnh: Cô bị vi khuẩn đường ruột và mất nước trầm trọng. Vài tiếng sau, cô xuất viện về nhà, với lời dặn ăn nhạt và uống nhiều nước.

Đó là vào năm 2010.  Nhưng hóa đơn $4.000 cho một ca cấp cứu ngắn ngủi tại một nhà thương “không đúng tuyến” là món nợ vẫn theo đuổi cô từ đó. 

Mirshafiei, nay 31 tuổi, hiện là cố vấn bảo hiểm có bằng hành nghề ở Palo Alto, California.  Nhưng tài chánh của cô vẫn còn eo hẹp và ưu tiên là trả món nợ tiền học thời sinh viên $67,000, trước nợ món nợ nhà thương.

Khi là sinh viên đại học năm 2010, Elham Mirshafiei tới nhà thương không nằm trong “mạng lưới bảo hiểm” để điều trị nên vẫn còn nợ $4,000.  (Hình: Elham Mirshafiei)

Một hay hai lần mỗi năm, cô nhận được thư từ một công ty đòi nợ.  Cô lờ đi, và cho tới nay, hậu quả vẫn chưa có gì tồi tệ. “Không như điện bị cúp tức khắc nếu bạn không trả tiền,” cô nói.

Mirshafiei có nhiều người cùng hoàn cảnh.  Có ít nhất 43 triệu người Mỹ khác nợ tiền y tế trong hồ sơ tín dụng.

Theo một báo cáo của Consumer Financial Protection Bureau (CFPB) về nợ y tế năm 2014, có 59% những người bị công ty đòi nợ liên lạc nói rằng họ nợ tiền y tế, lý do thông thường nhất, vì một hoá đơn quá hạn. 

Tháng trước, CFPB đề nghị một luật quy định những điều công ty đòi nợ được phép nói khi đòi tiền nhiều loại nợ quá hạn, gồm có hóa đơn y tế.

Luật liên bang đã cấm công ty đòi nợ không được sách nhiễu khách hay gọi họ trước 8 giờ sáng hoặc sau 9 giờ tối bên cạnh những điều cấm khác.  Nhưng luật này, được thông qua năm 1977, đã không lường trước được email và tin nhắn bằng văn bản. Đề nghị của cơ quan CFPB làm rõ cách thức người đòi nợ có thể sử dụng các công cụ truyền thông này. Và người thiếu nợ có thể lựa chọn không dùng chúng.

Luật cũng nói rõ là người đòi nợ không thể gọi hơn bảy lần một tuần về một món nợ.

Nhưng một số người ủng hộ người tiêu dùng chỉ trích nỗ lực này.  “Điều này thực sự không đủ để bảo vệ người tiêu dùng, đảm bảo không bị lạm dụng, quấy rối, sách nhiễu hoặc chịu những cung cách đòi nợ không công bằng,” theo April Kuehnhoff, một luật sư của Trung Tâm National Consumer Law chuyên về luật đòi nợ.

Nhiều người bị món nợ về chăm sóc y tế vì vào nhà thương không nằm trong ‘mạng lưới bảo hiểm’. (Hình minh họa : Getty Images)

Chẳng hạn, trung tâm muốn giới hạn chỉ ba cuộc gọi mỗi tuần về một món nợ. Giới hạn bảy cuộc gọi có thể đặc biệt gây khó khăn đối với những người có nợ y tế, Kuehnhoff nói. Từ cùng một một sự kiện y tế, các nhà đòi nợ có thể phân ra làm nhiều loại món nợ riêng biệt như bệnh viện, bác sĩ, phòng thí nghiệm, viện dưỡng lão và có khả năng dẫn đến hàng chục cuộc gọi mỗi tuần.

Vì những lý do khác, một số công ty đòi nợ cũng không thích giới hạn bảy cuộc gọi này.  Họ nói giới hạn cuộc gọi có thể đưa tới nhiều vụ kiện hơn hoặc những báo cáo tín dụng bất lợi thay vì thương thảo một kế hoạch trả tiền. 

Leah Dempsey, phó chủ tịch và cố vấn cao cấp về các vấn đề liên bang tại ACA International, một nhóm thương mại đại diện cho 2,500 người đòi nợ, người mua tài sản và các ngành nghề liên quan, nhận xét rằng “ nhìn chung dự luật dường như đạt được sự cân bằng giữa kỹ nghệ đòi nợ và người tiêu dùng.”

Đồng ý là mọi người phải trả nợ của mình.  Nhưng trách nhiệm trả nợ y tế không như trả nợ mua một cái TV bằng thẻ tín dụng.  Bảo hiểm có trả đủ tiền không? Người bệnh đã được kiểm tra về tiêu chuẩn Medicaid, chăm sóc từ thiện hay trợ cấp tài chánh?

“Vần đề của việc đòi nợ thường là vì phòng khám thiếu trách nhiệm đối với thân chủ mà họ chuyển nợ qua,” theo ông Leonardo Cuello, giám đốc chính sách sức khỏe tại National Health Law Program.

Khi một người đòi nợ gọi, nếu khách hàng hoang mang về hóa đơn họ nên hỏi, bằng văn bản và thông thường trong vòng 30 ngày, tính chất hợp lý của món nợ.  Những món nợ thường được gộp chung và mua đi bán lại nhiều lần cho những công ty đòi nợ khác nhau, có nghĩa là nhầm lẫn có thể xảy ra đâu đó.

“Không cần dùng từ chuyên sâu; không cần trích dẫn quy chế pháp lý,” theo lời ông Justin J. Lowe, giám đốc pháp lý Health Law Advocates, một văn phòng luật vô vị lợi ở Boston giúp đỡ người lợi tức thấp gặp khó khăn trong trả tiền dịch vụ y tế.

Tới lúc đó, cơ quan đòi nợ phải ngưng tiếp cận người thiếu nợ cho đến khi chứng minh được người ta thiếu nợ gì.  Dự luật CFPB đệ trình ghi rõ thông tin phải được cung cấp cùng những chỉ dẫn cho người tiêu dùng khi có tranh chấp nợ.  

Dự luật cũng sẽ đề cập đến những cách làm việc khác, bao gồm đòi nợ chết.  Đó là những hóa đơn đã quá thời hạn (hoặc quy chế giới hạn) để phải dùng tới hành động pháp lý, thường là 3 đến 6 năm, tùy từng tiểu bang.  Ở nhiều bang, nếu công ty đòi nợ kiện ai đó về một món nợ quá hạn, người thiếu nợ có thể nêu vấn đề này ở toà để tự bào chữa. Nếu chánh án đồng ý, vụ án có thể được bác bỏ.

Đã từ lâu, những người ủng hộ người tiêu dùng muốn công ty đòi nợ bị cấm không được đòi những món nợ chết.  Họ biện luận rằng sau vài năm, người bệnh khó nhớ lại nếu hóa đơn đã được trả tiền hay tìm lại hồ sơ cũ.

Dự luật CFPB được đề xuất sẽ cấm công ty đòi nợ kiện hay hăm dọa kiện người tiêu dùng về những món nợ đã hết hạn, nhưng chỉ khi họ biết hay phải biết là nợ đã quá hạn.  Điều đó đặt trách nhiệm lên người tiêu dùng phải chứng minh cho công ty đòi nợ biết thay vì chỉ dựa vào thời gian qua đã lâu không thể đòi được nữa. 

Không rõ những thay đổi CFPB đề nghị có ảnh hưởng đến trường hợp của Mirshafiei hay không.  Quy chế giới hạn ở California cho các khế ước có văn bản là bốn năm. 

Một điều mà ai đó trong trường hợp Mirshafiei nên biết là nếu chấp nhận trả nợ có nghĩa là bắt đầu thiết lập lại thời hạn nợ, ông Lowe nói.  Công ty đòi nợ có thể lập luận rằng trả tiền nợ có nghĩa là mình nhìn nhận có thiếu nợ.

Vì bị tín dụng xấu, Mirshafiei cần có người thân đồng ký hợp đồng cho các khoản vay hậu đại học.  Cô lo sẽ gặp khó khăn khi mua nhà. 

“Tôi hi vọng qua chương mới của cuộc đời, tôi sẽ không bị từ chối nhiều điều do hồ sơ cá nhân có tì vết,” cô nói.

Trong khi chính phủ liên bang tiến tới luật cho phép những hành động nào được làm để đòi những món nợ khác nhau, luật gia trong vài tiểu bang đệ trình dự luật đặc biệt nhắm vào nợ y tế.  Nỗ lực nhằm cải thiện khả năng tiếp cận trợ giúp tài chánh về chăm sóc y tế và giới hạn những ma thuật săn lùng đòi nợ.

Thống đốc bang Washington Jay Inslee mới ký một luật nhằm giảm phân lời tối đa cho nợ y tế trước khi có phán quyết của tòa từ 12% xuống 9%.  Luật cũng cấm không được gởi hóa đơn y tế cho công ty đòi nợ cho đến 120 ngày sau khi hóa đơn đầu tiên gởi cho bệnh nhân và yêu cầu cơ quan đòi nợ phải cung cấp chi tiết các món nợ y tế và nợ nhà thương cho bệnh nhân.  Đồng thời phải cho bệnh nhân biết có đủ tiêu chuẩn được chăm sóc sức khỏe từ thiện hay không và thông báo cho họ về kết quả.

Tại Oregon, một dự luật do nghị sĩ Công Hòa Andrea Salina đệ trình sẽ đòi hỏi những nhà thương vô vị lợi và các phòng khám trực thuộc cung cấp dịch vụ miễn phí cho gia đình có lợi tức tới 200% mức nghèo của liên bang (khoảng $43,000 một năm cho gia đình ba người) và tính phí tăng dần cho gia đình có lợi tức tới 400% mức nghèo (khoảng $85,000 một năm cho gia đình ba người.) 

Cũng như luật Washington, dự luật Oregon đặt giới hạn trên phân lời của nợ y tế.  Luật cũng đòi hỏi các phòng khám duyệt xét tiêu chuẩn được hưởng trợ giúp tài chánh và bảo hiểm.

Dự luật đã được Hạ Viện phê chuẩn trong tháng này.

Có vài nhà thương có chính sách trợ giúp tài chánh tốt, nhưng cần sự đồng bộ lan rộng hơn, Salinas nói.  “Chúng tôi rất cần nhà thương góp phần trong giải pháp giúp bệnh nhân không bị phá sản vì nợ y tế.

(*) Bài này do Kaiser Health News, một chương trình xã luận độc lập của Kaiser Family Foundation, xuất bản.


Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: