Tàu cộng, Việt cộng vốn là đồng môn

Share:

Đọc được gì trên tờ báo Hoàn Cầu

Mấy năm nay mình không hề xem ti vi, ngoài các trận bóng đá hoặc giả tình cờ đi ngang qua chỗ người ta bật sẵn ti vi.

Cơ mà lúc nằm trong khách sạn và ngủ không được, mình bèn thử bấm remote dò kênh xem đài Trung Quốc chiếu gì. Rà qua mấy chục kênh, toàn là du lịch, giải trí, phim, thể thao, quan chức họp hành và toàn tiếng Trung. Không hề có đài nước ngoài nào.

Giữa lúc tình hình thương chiến Mỹ – Trung, biểu tình Hồng Kông rất nóng, mình muốn xem truyền thông chính thống Trung Quốc phản ánh ra sao. Mình cũng không khỏi tò mò xem đài Trung Quốc nói gì về vấn đề Biển Đông, trong những ngày mà tàu của họ không ngừng leo thang các hoạt động phi pháp tại thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam.

Người Hong Kong biểu tình rầm rộ

Sau rốt, nội dung duy nhất khả dĩ khiến mình chú ý là mẩu tin trên đài SzTV (Thâm Quyến) nói về cô người đẹp Dương Mịch (杨幂) của Đại lục tẩy chay Versace vì lẽ trên một sản phẩm áo thun của hãng thời trang Ý có in Hồng Kông, Macau như là các quốc gia, ngang hàng với Trung Quốc. Sau vụ này thì ở Đại lục, cô Mịch bèn được ca ngợi lên mây, như một tấm gương về lòng tự trọng, lòng yêu nước và trách nhiệm công dân.

Mình luôn có cảm giác bị ngắt kết nối khỏi thế giới mỗi khi đến Trung Quốc. Đôi khi, dấu hiệu đầu tiên cho mình biết đã vào đến lãnh thổ Trung Quốc không phải là những biển hiệu tiếng Hoa, những hỏi chào “ní hảo”, mà là lúc điện thoại của mình không thể truy cập được Facebook, Gmail. Có lần, mình vượt biên giới từ Nhị Liên Hạo Đặc ở phía Trung Quốc để sang Zamyn-Üüd bên Mông Cổ, chỉ dấu đầu tiên cho biết mình đã thoát khỏi Trung Quốc là loạt tiếng “ting ting” liên hồi báo tin nhắn Facebook. Mình đã đùa rằng đó là “thanh âm của tự do”.

Vài ngày trước đây, một doanh nhân Trung Quốc từng nói với mình: “YouTube, Facebook bị chặn ở Trung Quốc, tôi nghĩ trước hết có lẽ do chính phủ không muốn nghe những lời nói xấu”, anh ta còn thòng thêm câu là “tôi không muốn bàn về chính trị”. Mình bật cười, Sáng kiến “Vành đai và Con đường” được quảng bá là nhằm tạo ra những kết nối liền lạc và minh bạch. Hóa ra không phải vậy. Ở đất nước Trung Quốc này, dòng thông tin đã không thể chảy tự do.

Đi Trung Quốc, mình mua sẵn VPN Hotspot Shield, công cụ của công ty Mỹ AnchorFree giúp đánh lừa Vạn Lý Tường Lửa hoặc những sự ngăn chặn tương tự. Mình thường chọn địa điểm (trên phần mềm) là Mỹ, đôi khi mình đổi qua Hồng Kông, để vào các website bị nhà nước Trung Quốc chặn như Facebook, Google hoặc hầu hết các dịch vụ quen thuộc hằng ngày của mình: WhatsApp, Viber, Google Maps, Google Drive, YouTube… Chính quyền Bắc Kinh đã miệt mài bào mòn các giá trị về dân chủ, tự do của Hồng Kông, cho nên mình đã cảm thấy khá thú vị khi dùng địa điểm ảo là Hồng Kông để truy cập vào những nơi mà ở Trung Quốc thì bị cấm đoán. Tự do thông tin, chữ phồn thể, tư duy về dân chủ tự do… nằm trong số những khác biệt giữa Hồng Kông với Đại lục.

Trung Quốc ngăn chặn hầu hết các mạng xã hội phổ biến

Trên đường từ Côn Minh sang Quảng Châu, mình bèn xem hai tờ báo Hoàn Cầu Thời Báo và Dương Thành Vãn Báo. Xem qua các bài viết về vấn đề Hồng Kông thì toàn là thông điệp một chiều từ phía Bắc Kinh. Cả hai tờ báo đều có bài về việc Đặc khu trưởng Lâm Trịnh Nguyệt Nga nói sẽ xây dựng cơ chế đối thoại. Đáng chú ý, Hoàn Cầu có bài chỉ trích việc Twitter và Facebook chặn các nội dung của “người dùng” từ Đại lục khi họ lên án người biểu tình Hồng Kông. Theo tờ báo, chỉ trong một ngày, Twitter đã treo 936 tài khoản của công dân Trung Quốc, những người đăng tải các phát ngôn về Hồng Kông. Facebook cũng có hành động tương tự.

Hoàn Cầu đã phỏng vấn một số “người dùng” (tờ báo nhấn mạnh là những người này không liên quan đến chính quyền) về việc bị khóa tài khoản và trích đăng lời ta thán của họ đối với Facebook và Twitter, cho rằng đó là thứ tự do ngôn luận thiên vị kiểu phương Tây. Về cơ bản, bất cứ nền tảng nào mà chặn các phát biểu chính kiến (dù theo bất cứ hướng nào) đều là không ổn, xét theo niềm tin của mình về tự do. Tuy nhiên, những lời phàn nàn từ Trung Quốc lại trở nên rất khôi hài, khi mà chính quyền nước này chính thức và công khai chặn Facebook và Twitter cùng hàng loạt nền tảng mạng khác của phương Tây. Một mặt anh chặn nền tảng người ta, một mặt anh kêu ca người ta thiên vị, không tôn trọng tự do thông tin, tự do biểu đạt. Có một thực tế thế này: các nền tảng Baidu, Weibo của Trung Quốc chạy phà phà ở Mỹ, trong khi ở Trung Quốc, Google, Facebook, Twitter… bị chặn hoàn toàn.

Hoàn Cầu còn có một bài đáng chú ý nữa (Có tít thế này: [CHUYÊN GIA] BỌN LY KHAI CẦN PHẢI NHẬN THẤY SỰ GẮN KẾT KHÔNG THỂ TÁCH RỜI GIỮA HAI KHU VỰC: HỒNG KÔNG PHỤ THUỘC ĐẠI LỤC VỀ NHU YẾU PHẨM), mà mình đọc thấy trong đó một lời đe dọa lộ thiên, về việc người Hồng Kông phụ thuộc hoàn toàn Trung Quốc trong các nhu cầu về nước, điện, thịt, trái cây. Chẳng hạn trong năm tài khóa 2017/2018, Hồng Kông nhập 664 triệu m3 nước từ Quảng Đông, chiếm 67% nhu cầu nước của đặc khu. Ngoài ra thì 100% thịt bò tươi, 94% thịt heo tươi, 92% rau và 66% trứng của Hồng Kông nhập từ Đại lục. Tờ báo này nhắc lại lời đùa của một ông học giả bên Singapore (ông này lặp lại lời một quan chức Singapore) rằng Đại lục chỉ cần khóa van đường ống cấp nước là mọi chuyện ở Hồng Kông được giải quyết. Dù, một cách công khai, tờ báo nhắc lại lời ông Singapore kia là nhằm mục đích đính chính rằng câu nói phải được đặt trong bối cảnh cụ thể, tránh gây hiểu nhầm rằng Trung Quốc sẽ làm như vậy, nhưng ở một tầng nghĩa khác, đấy hẳn là một lời đe dọa.

Sau những ngày ở Trung Quốc, mình chợt mường tượng, nếu mình là một công dân bình thường của đất nước này, sống giữa bốn bề Vạn Lý Tường Lửa, mình sẽ nhìn thấy thế giới bên ngoài như thế nào. Đó hẳn nhiên không phải là cái thế giới như vốn dĩ nó phải thế. Đấy chính xác chỉ là cái thế giới mà chính quyền muốn mình nhìn thấy mà thôi. Bức tranh về Hồng Kông cũng vậy.

Đỗ Hùng

Nhóm G7 tại Pháp

Bệnh coi nhẹ hình thức
Trong ảnh (kèm), là những người quan trọng nhất thế giới, những siêu nhân. Họ đang làm gì? Đang tụ hội quần anh quyết định đường đi nước bước của nhân loại. 
Vậy mà, hãy nhìn kỹ căn phòng, chiếc bàn, chiếc ghế, đồ dùng phục vụ siêu nhân… Tất cả đều hết sức bình thường, thậm chí còn kém đồ nội thất của một gia đình thu nhập tầm tầm xứ này. Cái ghế mà họ ngồi chẳng hạn, bán đầy lề đường Ngô Gia Tự quận 10 Sài Gòn, chỉ hạng dân nghèo như tôi mới mua.
Nước giàu mà “keo kiệt, hà tiện”. Không có bàn gỗ quý dày cả gang tay. Không có ghế chạm trổ rồng phượng, lưng ghế cao ngang đầu cho người tọa lim dim. Và đặc biệt, không có lấy một bó hoa, một lọ hoa để không gian được sặc sỡ, thiêng liêng, ra vẻ văn hóa. Và càng không có tượng ông này bà nọ.
Điều mà các siêu nhân hướng tới là thực chất. Mọi hình thức đều không cần thiết, khiến hình thức bị trở thành khoe mẽ, rẻ tiền, cờ đèn kèn trống hoa hoét vớ vẩn. So với những đại siêu nhân ở xứ An Nam, thì các siêu nhân G7 đã mắc bệnh nặng – bệnh coi nhẹ hình thức, vô phương cứu chữa.
Có tiền mà không biết xài cho nổi bật, chả bù cho người khác, đi ăn xin ăn đong ăn vay nhưng rực rỡ đến trời. 

Tư gia Lê Khả Phiêu


Đúng là đồ tư bản giãy chết. Không thể so với chủ nghĩa xã hội được.
Lại nhớ câu của ông Lê Khả Phiêu khi ông cảnh cáo ngài B.Clinton hồi cuối năm 2000, lúc vị tổng thống Mỹ đầu tiên sang thăm VN, tới chào ông Phiêu. Cụ tổng Phiêu bảo “chủ nghĩa xã hội không những tồn tại mà ngày càng lớn mạnh, tiếp tục phát triển thắng lợi, mãi mãi trường tồn”, khiến ông trẻ Lin Tơn tái mặt. Hồi ấy, tôi còn làm báo TN, bộ phận trực tin, đã trực tiếp lấy tin về cuộc đón tiếp của ông Phiêu từ TTXVN làm tin vơ đét nên vẫn nhớ rõ.
Xin nhớ, ông Phiêu hùng hồn như thế sau khi thành trì của cách mạng thế giới đã sụp đổ, khối theo chủ nghĩa xã hội đã tan rã được 10 năm. Một tư duy như thế mà cầm đầu đoàn người cũng đủ biết đoàn sẽ đi đâu, theo hướng nào.
Nhưng có lẽ ông ấy cũng đúng tí chút. Hiện ổng nhà cao cửa rộng, nội thất như cung đình, có huy hiệu 70 năm tuổi đảng, đi đâu cũng được đón rước hoa hoét sặc sỡ, làm long trọng viên lim dim trên hàng ghế đầu. Những người nối tiếp, kế nhiệm ông ta đều như thế. Còn “đám” tư bản giãy chết kia, tại cuộc quần anh G7 ngay cái ghế ra trò cũng không có mà ngồi, nói chi rồng phượng, một bình hoa cũng không có mà trưng, nói chi trên giời dưới hoa.
Rất nản, còn nản vì cái gì thì tùy mỗi người.

Nguyễn Thông

TÔI ĐÃ ĐÁNH MẤT
NƯỚC VIỆT BUỒN ÔNG Ạ!

Tôi đi ngược từ miền Nam ra Bắc
Cuối Cửu Long leo lên ngọn sông Hồng
Muốn đi hết đất nước mình ông ạ
Rồi thả trôi cho mất xác ở biển Đông…

Có những bữa, miền trung du thưa vắng
Mấy con trâu ngơ ngác ngóng mục đồng
Đêm Phó Bảng tiếng con mèo vong quốc
Gào thất thanh như bị chém ngang hông

Có những bữa bên đường đầy lông ngỗng
Phía xa xa mấy chú khách thập thò
Tôi không thể xoá đi bao vết dấu
Lịch sử rùng mình nghĩ vận nước, âu lo…

Có những bữa như bữa nay ông ạ
Dăm thằng hèn ngồi “ôn cố tri tân”
Rót nhè nhẹ như trong vùng tạm chiếm
Sau bữa nay biết còn gặp mấy lần?

Có những bữa đứng ngay đường biên ải
Nhìn tứ bề thấy nước Việt xa xăm…

Trung Dũng Kqđ

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: