Thành quả cách mạng Việt, Tàu

Share:

LTS: Tổng Thống Pháp Jacques Chirac vừa qua đời ngày 26/9/2019 thọ 86 tuổi. Sáng thứ Hai 30/9/2019 nước Pháp tổ chức quốc tang để đưa tiễn ông đến nghĩa trang Montparnarsse. Nhiều người Việt bất ngờ vì thấy mộ của vị tổng thống lừng danh này cũng chỉ nhỏ bé đơn sơ như mộ của bất cứ thường dân nào. Nhiều người so sánh với khu lăng mộ mênh mông bạt ngàn của Trần Đại Quang hay khu lăng Ba Đình hết sức tốn kém để xác ướp Hồ Chí Minh. Facebooker Ngô Trường An đã mỉa mai những người cộng sản xứ Việt bằng bài “Thành quả cách mạng”. Facebooker Nguyễn Quang Thiều thì trích dẫn bức thư của cô em gái họ lấy chồng người Trung Quốc, để minh chứng rằng dưới sự cai trị của cộng sản thì người Tàu hay người Việt cũng đều chung một số kiếp bị cai trị và hủy hoại. Không những vậy, chính những kẻ cộng sản ấy cũng luôn ra tay ức hiếp nhau mỗi khi có thể.

THÀNH QUẢ CÁCH MẠNG!

Tôi mệt, rất là mệt với những người đem mộ phần của ông tổng thống Pháp – Jacques Chirac ra so bì với mộ phần của ông chủ tịch Trần Đại Quang, hay lăng chủ tịch Hồ chí Minh. Họ rằng, tổng thống Pháp cũng chôn chung với các thường dân, và mộ ông ấy cũng 5m2 như bao người khác. Trong khi đó, phần đất mộ ông Trần Đại Quang to gấp 11.000 lần mộ ông Jacques Chirac, hay khuôn viên lăng ông Hồ cũng to gấp hàng nghìn lần ông ấy. Hâydza!!

Ngôi mộ cố Tổng thống Pháp Jacques Chirac

Mệt quá! Các người đã hiểu “thành quả cách mạng” là gì chưa mà dám so bì như thế? Những người đi làm cách mạng như ông Hồ, ông Quang…. họ “chiến đấu giành thắng lợi” thì phải được hưởng thành quả cách mạng chứ? Ví dụ như ông Quang, trong thời gian làm bộ trưởng công an, ông cho đám lính lác dưới quyền đi cưỡng chế, ăn cướp hàng trăm ngàn hecta đất của dân, thì nay ông chết, ông chỉ lấy có 5,5 hecta xây mộ mà mấy người cũng la làng? Hoặc như ông Hồ, trong thời gian làm chủ tịch nước, ông tổ chức chiến dịch CCRĐ, tịch thu được hàng triệu mẫu đất của địa chủ, phú nông. Vậy nhà nước bỏ ra vài chục mẫu xây lăng cho ông thì có gì đâu mà quý vị so bì nào? Thử hỏi, suốt nhiệm kỳ làm tổng thống từ năm 1995 đến 2002 ông Jacques Chirac có cưỡng chế được m2 đất nào của dân Pháp không mà đòi mộ phần hoành tráng?

Vậy đấy, người cộng sản đi làm cách mạng thì họ hưởng thành quả cách mạng. Không những kẻ chết mà người chưa chết cũng thâu tóm ít nhất 5-7 lô đất vàng mặt tiền đó chứ. Mà làm cách mạng là làm gì quý vị biết không? Cách mạng, nó nằm trong cụm từ “cách cựu – mạng tân”. Có nghĩa là xóa bỏ cái cũ, thay vào cái mới đấy ạ.

Từ xa xưa, ông bà ta làm ăn theo kiểu cá thể. Ai thích làm gì thì làm (miễn là không phạm pháp luật hiện hành), ai muốn làm bao nhiêu thì làm, và ai làm nấy ăn. Đến khi người cộng sản đi làm cách mạng, họ xóa bỏ phương pháp làm ăn cá thể, thay vào đó bằng phương pháp kinh tế tập trung. Nghĩa là, người dân phải làm theo hướng dẫn và phân bổ của đảng, sản phẩm làm ra nhà nước thu hết rồi phân bổ một phần lại cho dân lao động. Dân muốn làm nhiều cũng không được, làm ít cũng không xong.Trống đánh, mới được đi làm. Trống tan chầu, phải về. Người thành phố biết buôn bán thì đưa lên rừng phát rẫy, kẻ thất học thì đưa vào bán hàng mậu dịch quốc doanh…. Thực hiện phương pháp đó chừng mươi năm thì dân đói rả họng, nhà nước kiệt quệ ngân sách. Đảng lại phải làm cách mạng tiếp, nghĩa là bỏ phương án kinh tế tập trung, cho người dân về tự làm kinh tế tư nhân. Ha ha!!! Đổi mới mà!

Khu lăng mộ Trần Đại Quang

Giáo dục cũng cách mạng, cũng đổi mới, cũng cải cách. Năm này cải cách không ra gì thì sang năm cải cách cách cải cách của năm trước. Vẫn chẳng ra cái quần què gì thì lại cải cách cách cải cách của cải cách năm vừa rồi. Cứ thế, họ cải cách, họ đổi mới, họ cách mạng để rồi giáo dục càng ngày càng te tua….

Đấy! người cộng sản đi làm cách mạng lần xà quầng như thế đấy! Hậu quả cách mạng của họ để lại đến đời cháu con chúng ta vẫn chưa gỡ nỗi. Nhưng, thành quả thì họ lập tức hưởng vô biên. Mấy chục ngàn mét vuông đất nghĩa địa có là gì đâu mà quý vị càm ràm mãi hè?

Mệt!

FB Ngô Trường An

THƯ CỦA MỘT PHỤ NỮ VIỆT NAM LẤY CHỒNG TRUNG QUỐC

Người phụ nữ đó là cô em họ xa của tôi. Anh em tôi thân nhau từ những ngày cô còn ở trong nước bởi cô là người yêu văn chương. Cô đi du học Trung Quốc rồi yêu một người đàn ông Trung Quốc. Họ kết hôn hơn mười năm trước và có hai đứa con. Hiện cô sống và làm việc ở một thành phố lớn của Trung Quốc.

Sáng nay, tôi nhận được thư cô. Tôi muốn đưa lá thư này lên và được cô cho phép. Chỉ có điều tôi không đưa toàn bộ nội dung lá thư vì có những chuyện riêng tư của gia đình. Hơn nữa, cô nói tôi không đưa tên cô cùng tên nơi cô sinh sống. Chắc mọi người đều hiểu lý do.

Xin giới thiệu với mọi người một số đoạn của lá thư này để hiểu một phần những tình cảm và suy nghĩ của một người phụ nữ Việt Nam làm dâu Trung Quốc trong những ngày này.

Nội dung một số đoạn trong bức thư:

Anh Thiều kính mến,

Vậy là gần năm năm nay anh em mình không gặp nhau. Hè năm ngoái em về Việt Nam có ghé nhà anh nhưng chị Trang nói anh lại đang ở nước ngoài. Chị Trang có tặng em mấy cuốn sách của anh. Em vô cùng sung sướng tuy không xin được chữ ký của anh để làm kỷ niệm. Em đọc đi đọc lại nhiều lần cuốn Mùi Của Ký Ức. Cuốn sách viết về những món ăn của vùng sông Đáy quê mình làm em nhớ nhà vô cùng.

Trong những ngày này, em đang sống trong một trạng thái vừa buồn vừa nổi giận khi chính quyền Trung Quốc đưa tàu vào bãi Tư Chính. Em đã nói chuyện với chồng em về sự kiện đó và nói thẳng với anh ấy rằng đó là hành động xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam. Hơn mười năm sống với chồng và gia đình nhà chồng, em đã nhiều lần tranh luận với họ về các hành động xâm lược trắng trợn biển đảo Việt Nam của nhà cầm quyền Trung Quốc. Đã có những ngày, em tưởng vợ chồng em sẽ phải chia tay nhau. Nhưng anh ấy yêu em và các con, hơn nữa, anh ấy là một tiến sỹ nên có hiểu biết và nhận thức của riêng mình. Chính lý do đó mà sau này anh ấy đã chia sẻ với em rất nhiều. Anh ấy đã âm thầm nghiên cứu những tài tiệu liên quan đến lãnh thổ Việt Nam và Trung Quốc để có chính kiến của mình.

Du khách Trung Quốc nhếch nhác và bẩn thỉu khi du lịch Hong Kong

Khi Trung Quốc cho tàu vào bãi Tư Chính thì anh ấy đã nói với em là đây thực sự là một cuộc xâm lược. Anh ấy bảo anh ấy là người Trung Quốc nhưng trong lòng anh ấy phản đối hành động xâm lược đó. Khi nói vậy với em, anh ấy đã khóc. Chính vì tình yêu của anh ấy với em và vì sự dày vò lương tâm của anh ấy mà em yêu anh ấy. Em đã nhiều lần nói với anh ấy hãy rời bỏ Trung Quốc đến một nơi nào đó để sống. Những lần đầu, anh ấy phản đối em dữ dội. Có lúc anh ấy thét lên bảo em hãy về Việt Nam mà ở. Nhưng đến bây giờ, anh ấy đang tìm cách để đưa vợ con rời khỏi Trung Quốc. Nếu chồng em không hiểu đúng lịch sử và không tôn trọng sự thật thì chắc chúng em đã chia tay từ lâu rồi.

Khi người dân Hồng Công biểu tình chống lại dự luật dẫn độ, vợ chồng em đều ủng hộ người dân Hồng Công. Vì sao hầu hết người dân Hồng Công đều là gốc người Trung Quốc mà họ lại sẵn sàng chết để không trở thành người Trung Quốc thì chắc anh quá hiểu. Cũng như người Đài Loan thà chết chứ không chịu trở về với Trung Quốc. Tất cả chỉ là do chính sách của chính phủ Trung Quốc anh ạ.

Tránh tố cáo Trung Quốc của Pháp Luân Công

Anh Thiều ơi, có một điều làm em lúc nào cũng sợ hãi là những đứa trẻ Trung Quốc trong đó có các con em thường xuyên bị nhồi sọ là Việt Nam đã chiếm biển, chiếm đảo của người Trung Quốc, đã phản bội Trung Quốc. Cách tuyên truyền phi sự thật và thâm hiểm này đang gieo rắc lòng hận thù Việt Nam vào lòng những đứa trẻ Trung Quốc trong đó có các con em. Một lần, con gái lớn của em đi học về hỏi em vì sao Việt Nam lại cướp biển đảo của Trung Quốc và muốn giết người Trung Quốc. Nghe xong, em choáng váng. Đêm đó, nhìn các con ngủ em đã khóc anh Thiều ạ. Hóa ra bao lời đẹp đẽ về tình hữu nghị giữa Việt Nam và Trung Quốc mà những người Trung Quốc được nghe, được đọc chỉ là những điều giả dối. Em đã từng hỏi chồng em vì sao nhà cầm quyền Trung Quốc hết đời này đến đời khác cứ tìm cách xâm lược Việt Nam ? Chồng em đã không trả lời được câu hỏi của em.

Bây giờ em là dâu của một gia đình Trung Quốc và mang quốc tịch Trung Quốc, nhưng anh hãy tin rằng em mãi mãi là người Việt Nam và sẽ tranh đấu bằng cách của mình cho sự thật. Mỗi lần về nước, em đều tìm mua tất cả những cuốn sách nói về lịch sử Việt Nam và liên quan đến chủ quyền biển đảo của Việt Nam để nói cho chồng em biết và sau này nói cho các con em. Nếu không làm được như thế thì em vô tình trở thành người phản bội tổ quốc mình.

Có lẽ vợ chồng và các con em sẽ không sống ở Trung Quốc lâu dài. Chúng em phải rời bỏ nơi này anh ạ. Trước khi đi đến quyết định hôn nhân với chồng em, em đã hỏi ý kiến anh. Em nhớ lúc đó anh im lặng rồi nói em hãy nghe lòng mình và quyết định. Cho đến bây giờ, em thấy quyết định hôn nhân với một người đàn ông Trung Quốc không có gì phải ân hận. Nhưng em phải có quyết định mới cho cuộc đời em và đặc biệt là các con em.

Em lúc nào cũng mong được đón anh ở Trung Quốc, nhưng có lẽ ngày đó sẽ không có vì trước sau vợ chồng em cũng đi định cư ở một nước khác trong thời gian sớm nhất có thể. Hơn nữa, mấy năm trước anh viết thư cho em thông báo anh sẽ sang Trung Quốc theo lời mời của một trường đại học. Vợ chồng em đã lên kế hoạch lái xe đi đón anh. Nhưng sau đó anh lại thông báo cho em không sang vì Trung Quốc đã cho tàu chiến ngang nhiên xâm chiếm một số đảo của Việt Nam. Anh nói với em không bao giờ anh đến Trung Quốc cho dù trước kia anh muốn đến thăm đất nước của nền văn hóa Trung Hoa.

Anh Thiều ơi, nếu thư em có điều gì làm anh phật ý hoặc chưa phải mong anh hãy bảo ban em. Em cầu mong anh và chị Trang mạnh khỏe để chăm sóc con cháu anh nhé. Rảnh thì anh viết lại cho em mấy chữ.
Cầu mong những điều tốt lành cho đất nước mình.

FB Nguyễn Quang Thiều

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: