Vượt qua số phận – Cùng con vượt qua (Bài 2)

Share:

ĐOAN TRANG

Đối đầu với sự thật nghiệt ngã: con gái bị chứng rối loạn tăng động, giảm chú ý, con trai bị tự kỷ, đều là bệnh (metal illness). Anne bắt đầu bước vào chặng đường cùng con vượt qua khó khăn và bệnh tật.

Khó khăn hàng ngày của Anne gặp phải gấp đôi, thậm chí gấp ba, bốn lần so với người có một đứa con bị tự kỷ. Với hai đứa con, mỗi đứa mắc một chứng bệnh: Julia, con gái mười tuổi bị ADHD và Joseph, con trai năm tuổi bị tự kỷ, cuộc sống của Anne bị đảo lộn, quay cuồng.

“Bé yêu, mẹ đang cố gắng như con.”

Anne quyết định gọi bác sĩ quen để lấy hẹn gấp. Được bác sĩ hướng dẫn mọi việc, cô bắt đầu chương trình hàng tuần với Julia, cố gắng giúp Julia chú ý và ngồi yên, hoặc bằng những hoạt động lành mạnh như dẫn cháu đến lớp ballet và lớp tiếng Việt mỗi thứ Bảy, lớp dương cầm mỗi thứ Sáu và mỗi Chủ nhật thì có lớp bơi, và đi nhà thờ. Những hoạt động hàng tuần này giúp Julia bận rộn, để đừng có thời gian chạy lung tung, phá phách không ngừng. Anne cũng nhắc nhở con đọc sách. Mỗi khi bé đọc, Anne đọc với bé. Mỗi khi bé viết, cô ngồi bên và viết giống con. “Tôi làm vậy như để nói với con: Bé yêu, mẹ cũng đang cố gắng như con đây. Nói nghe đơn giản, nhưng thật sự ở giai đoạn ấy, tôi gặp nhiều khó khăn, nhưng trong đầu tôi luôn hiện lên câu nói của Albert Einstein:“ Bên trong sự khó khăn là cơ hội.”, cô nói.

Một Julia chưa đủ, Anne còn phải lo cho Joseph. Bác sĩ vật lý trị liệu của Joseph giúp mẹ con cô được chấp nhận đi nhiều loại kiểm tra, như tâm lý, phát triển. Kiểm tra đầu tiên là thính thị. Sau khi vượt qua phần thính thị, Anne lấy hẹn cho Joseph với bác sĩ thần kinh, bác sĩ tâm lý, chuyên viên ngôn ngữ và chuyên viên sinh hoạt. Cô phải trả lời nhiều câu hỏi giống nhau trong nhiều bài kiểm tra khác nhau.

“Tôi nuốt nỗi đau vào trong, khi thấy các chuyên viên ngôn ngữ nói chuyện với Joseph mà cháu không trả lời, cũng không nhìn vào mắt ai.”, Anne kể, “Chuyên viên ngôn ngữ hỏi: “Con chị có bị điếc không?” Tôi trả lời: “Không. Tôi đã check, lần đầu tiên là hai ngày sau khi sanh và lần thứ nhì cách nay vài tháng.” Hai con tôi được các bác sĩ tài giỏi ở Fountain Valley, CA. chẩn đoán.”

Bác sĩ thần kinh giới thiệu cho Anne những chương trình trị liệu và cung cấp cho cô những thông tin mà người mẹ của trẻ em có nhu cầu đăc biệt cần biết. Từ từ, Anne biết được hết những lời chỉ dẫn và những khuyến cáo.

Áp lực

Bây giờ Joseph đã sáu tuổi, nhưng nhìn như một cậu bé lên hai. Joseph không biết nguy hiểm là gì, não của bé không nhận thức được sự việc xảy ra xung quanh mình như thế nào.

Anne đã từng đưa con vào một trường tư có nhận trẻ tự kỷ, nhưng ở đó các bé bình thường và tự kỷ đều được học chung. Một thời gian, cô nhận ra rằng con mình sẽ ‘không khá nổi’ ở môi trường ấy. Anne kể, khi vô lớp, Joseph bị mất tập trung bởi những bạn học khác. Suốt mấy năm đầu đời, Joseph chỉ học đúng một lớp.

Mấy năm đầu tiên bé nào cũng mặc tã (giống như Joseph), sau đó càng lớn, các bé càng được huấn luyện để không mặc tã, nhưng với Joseph thì không thể. Đó chính là sự khác biệt khiến trẻ tự kỷ cảm thấy mình ‘khác thường’, và những đứa trẻ bình thường khác nhìn bạn mình (bị tự kỷ) với một con mắt khác.

Chưa kể, cứ ba, bốn tháng lại có học sinh mới vào. Những học sinh mới đến lớp lần đầu thường khóc rất nhiều làm ảnh hưởng đến những học sinh cũ. Bình thường mà có bạn mới vô khóc lóc, các bé đã thấy không vui, huống chi cả lớp lại đều ‘không bình thường’ như nhau. Joseph trong tình trạng ấy. Anne quyết định cho bé học ở trường đạo (trường Công giáo), và dành trọn thời gian của mình để dạy và học với bé ở nhà. “Thật ra, khi quyết định đưa bé ra ngoài trường, thì phụ huynh phải chuẩn bị trước cho mình kiến thức làm sao để chăm sóc cho bé tự kỷ.”, Anne nói.

Không dấu được sự mệt mỏi, Anne tâm sự: “Lúc nào tôi cũng bị áp lực, bởi vì có những việc không tên, không tuổi trong nhà và sinh hoạt học đường và chương trình trị liệu của hai cháu. Chồng tôi rất mê làm việc. Anh ấy yêu thích công việc và sức khỏe cũng không tốt,  nên tôi cố làm hết việc nhà và trông nom hai cháu.”

Quá căng thẳng, có nhiều lúc Anne liên lạc trung tâm tuyển dụng để cô giáo về nhà dạy cho Joseph, nhưng không phải ai cũng thích hợp với công việc liên quan đến những bé có vấn đề về trí não. Người này nghỉ, người khác đến, thay nhiều đến nỗi Josehp cũng phải kêu lên: “Too many. Mom, no more teachers” (Nhiều người quá rồi. Mẹ, đừng kêu thêm bất cứ giáo viên nào nữa). Anne giảm bớt giờ dạy của giáo viên dạy tại nhà, thay vào đó, cô làm hết. Và áp lực lại đè nặng lên vai người phụ nữ mảnh mai.

Tìm lý do để không tự tử

“Các em bị tự kỷ rất khó khăn để chú ý và học trong những môi trường khác nhau. Học hành đã khó và cũng khó thích nghi với cái mới. Là mẹ, tôi phải sẵn sàng chăm sóc các cháu bằng nhiều cách, như dành thời gian chuyện trò với các cháu, hiểu các cháu cần gì. Đây là những điều tối quan trọng cha mẹ phải làm cho con cái “với nhu cầu đặc biệt.”, Anne tâm sự.

Coi sóc một đứa nhỏ với nhu cầu đặc biệt đã khó, Anne có những hai đứa, cộng thêm người chồng tôi bị đau tim. “Chồng tôi là người Á Đông tiêu biểu, sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Anh rất siêng năng, cần cù làm việc, nhưng những lúc gặp khó khăn, căng thẳng từ con cái, tôi không tìm được sự cảm thông, chia sẻ nơi anh. Tôi hiểu và để ý đến lý do tại sao có nhiều người buồn chán đến nỗi tự tử một cách dễ dàng trong xã hội hiện tại. Bản thân tôi cũng đã nhiều lần cố gắng để thoát khỏi suy nghĩ tiêu cực ấy.”, Anne nói.

Hội chứng ADHD làm Julia không giữ yên lặng và chú ý được. Đôi lúc, căng thẳng quá, Anne nổi quạu. Cô kể, có những lúc cô lớn tiếng, nhảy vô xe gào thét cho hả giận. Nhiều khi không dằn được cơn giận, cô đánh đòn Julia như những lần mẹ cô phạt khi cô còn bé. Nhưng rồi cô nhận ra làm vậy không tốt cho Julia. “Cháu ương ngạnh hơn và hoảng sợ khi tôi nổi cơn tức giận. Từ từ tôi nhận ra rằng tôi phải thay đổi hoàn toàn. Tôi phải cố kìm nén, cố gắng giữ bình tĩnh. Cuối ngày, lúc nào tôi cũng mệt mỏi, hết sức, nhưng tôi vẫn hy vọng. Tôi bỏ luôn job để không phải bận tâm với công việc, mà chỉ lo cho con.”, Anne nói về quyết định của mình.

Trong những lần tâm sự, Anne biểu lộ thái độ của mình trên chặng đường dài để vượt qua số phận. Cô hiểu rằng cô phải sống vì những đứa con với nhu cầu đặc biệt, cố tránh xa những điều tiêu cực và nhìn cuộc đời trong sự lạc quan. Anne thường xuyên tránh xung đột với những người xung quanh hay với chồng về cách nuôi dạy con cái. “Tôi muốn đi làm lắm chứ, ra ngoài gặp bạn bè, cà phê, tán gẫu,… nhưng dường như việc này rất khó cho tôi. Tôi không thể, và không muốn phải chọn lựa điều gì giữa con tôi, không phải chỉ vì tôi thương con mà vì tôi biết con tôi có nhu cầu đặc biệt.”, Anne nói. Chính những cam go thử thách của cuộc sống, đã biến đổi Anne trở nên một người mạnh mẽ hơn. Cô luôn cảm tạ Thiên Chúa đã cho cô một người chồng tốt và những đứa con xinh xắn. (Còn tiếp)

Vượt qua số phận – Thử thách (Bài 1)

Vượt qua số phận – Hoạch định tương lai (Bài 3)

Vượt qua số phận – Giáo viên đặc biệt (Bài cuối)

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: