Vượt qua số phận – Thử thách (Bài 1)

Share:

ĐOAN TRANG

Không gì đau khổ cho bằng sinh ra một đứa con không bình thường, cả về thể xác, hay trí não. Nhưng với thiên chức làm mẹ, không có gì ngăn cản họ làm bất cứ điều gì, vì con. Câu chuyện về người mẹ có hai đứa con ‘không bình thường’ để thấy phụ nữ ‘chân yếu, tay mềm’ vẫn có thể làm được những điều phi thường.

Sốc!

Anne Tran, một phụ nữ xinh đẹp, rất tươm tất. Nhưng phải đến hai lần xác định địa chỉ, cô mới đến được đúng điểm hẹn gặp tôi. “Đầu óc mình vậy đấy, search google map thấy địa chỉ rõ ràng là vậy, nhưng lại chạy qua chỗ khác.”, vừa ngồi xuống ghế, Anna nói. Cái gì cũng có lý do.

Anne lập gia đình năm 36 tuổi. Một năm sau đó, cô sinh đứa con đầu lòng, bé Julia.

Bé Julia dễ nuôi, rất dễ ăn, và dễ dạy. Anne hầu như không gặp vấn đề gì về chuyện nuôi nấng lúc bé còn nhỏ. Nhưng năm lên hai tuổi, Julia trở nên hung hăng, năng động khác thường và có dấu hiệu của sự lơ đãng, kém tập trung.

Anne là người có trình độ, theo chồng sang Mỹ định cư khi đã gần 30 tuổi nhưng cố gắng để lấy được bằng cấp của Hoa Kỳ. Vì đọc nhiều sách, nên Anne biết những biểu hiện của bé Julia là ADHD (giảm chú ý, tăng động).

Tuy vậy, Anne đã không chấp nhận con mình dính dáng gì đến ADHD. Cho đến một ngày, Anne nhận được cú điện thoại từ trường mẫu giáo của Julia. Cô giáo cho biết Julia luôn quấy rầy bạn cùng lớp. Anne run người khi nghe ở đầu dây bên kia, cô giáo nói: “Julia không chú ý và không chịu ngồi yên trong lớp. Tôi khuyên chị cho cháu đi gặp bác sĩ sớm.”  Anne cúp điện thoại trong giận dữ.

“Tôi đã chối bỏ sự thật và không đi định bệnh cho cháu suốt hơn một năm, cho tới lúc cô giáo lớp Hai của Julia gọi. Cô ấy muốn gặp tôi để nói về tình trạng của Julia.”, Anne kể lại về cuộc tiếp xúc với cô giáo của Licia:

-Chào bà Tran, tôi là Kristen, cô giáo của Julia.
-Chào cô, không biết Julia có quậy phá trong lớp không ạ?
-Mời bà ngồi. Cạnh tôi đây là Tiffany, cô giáo dạy thể dục của Julia.

Anne kể: “Hai cô giáo của Julia rất thân thiện, tử tế. Họ đợi tôi thật bình tĩnh và thoải mái, mới cho biết chuyện về Julia, rằng con bé rất thông minh và dễ thương nhưng cháu không thể nào ngồi yên một chỗ được. Nó phải đi quanh và nói chuyện trong lớp. Cháu không thể chú ý và ngồi như các bạn. Cô Kristen cho tôi coi sổ điểm của Julia, rồi nói bé có khiếu đọc và viết, nhưng cô rất tiếc về hạnh kiểm của nó. Cô khuyên tôi nên cho cháu đi bác sĩ.”

Vậy là hai lần, các cô giáo của Julia khuyên Anne cho bé đi gặp bác sĩ. Sau khi nói chuyện với cô giáo lớp Hai, Anne mới thừa nhận ‘vấn đề’ của Julia là có thật. Dù biết con không bình thường như những bạn bè đồng trang lứa, nhưng khi người khác nói lên sự thật, Anne vẫn bị sốc.

Sốc ‘tập hai’

Sau hai lần sảy thai, Anne sinh Joseph. “Tôi đã cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên cõi đời này, vì đứa con trai thứ hai thật tuyệt vời. Nếu với Julia, hở tí là khóc, là gào thét, là giận dữ, thì Joseph rất yên lặng và ít khóc, thậm chí… ít cười. Suốt tám tháng đầu đời của Joseph là như thế. Ngay cả lúc bị nổi rạ đầy người, đầy mặt, cháu cũng không khóc. Ai gọi, cháu không nhìn. Mình nghĩ bụng: Cu con này lớn lên sẽ cương nghị lắm đây. Mình thật may mắn.”

Khi Joseph tròn một tuổi, gia đình Anne tổ chức sinh nhật cho cháu. Hôm ấy, mọi người đến dự đông lắm, gia đình, bạn bè,… thật là vui. Bỗng có người thắc mắc: “Này Anne, sao mình gọi mấy lần tên của Joseph mà chẳng thấy bé quay nhìn hay trả lời gì hết vậy? Bé có bị gì không?” Anne đã rất giận khi nghe câu hỏi này, song cô cố nhịn, nói qua loa cho xong chuyện: “Uhm, cu cậu hiền lắm.” Nhưng từ sau tối hôm ấy, Anne bắt đầu lo. Tuy vậy, thấy con không có biểu hiện giận dữ, khóc lóc như chị nó, nên Anne luôn tự trấn an mình: Con mình bình thường, con mình không sao hết.

Joseph không bình thường. Lớn lên một chút, Joseph càng… khác thường. Cháu không tự mình làm được những việc đơn giản như thay quần áo, thay quần tã, thường lập đi lập lại cùng một động tác, và… không hề mở miệng nói nửa lời. Một hôm, cả nhà Anne ghé qua thăm ông bà nội hai cháu. Ông bà kể rằng họ gặp một người ở phòng thể dục và bà này có đứa cháu đã bảy tuổi rồi mà không biết tự thay tã, việc gì cũng phải cần cha mẹ. Ông bà khuyên vợ chồng Anne phải chuẩn bị tinh thần rằng Joseph có thể mắc chứng tự kỷ, vì những biểu hiện của cháu.

Nghe xong, Anne choáng váng, buồn bã rồi… thất vọng. Đêm đó, cô không ngủ được, cứ mở hết website này tới website kia để tìm hiểu về chứng tự kỷ và cách chữa trị. Càng đọc, cô càng hoang mang. Sáng hôm sau, Anne gọi cho mẹ đẻ, kể với bà chuyện của Joseph và hỏi bà: “Mẹ, con phải làm gì bây giờ?” Mẹ cô trả lời: “Mẹ không chấp nhận Joseph bị tự kỷ. Cứ đợi thêm mấy năm nữa. Chắc nó chậm nói thôi. Hay tại vì nhà con nói hai thứ tiếng, nó không biết sử dụng thứ tiếng nào nên mới ra vậy chăng?”

Anne hơi lấy lại bình tĩnh vì lời mẹ nói. Nhưng rồi sau đó, trước những cử chỉ, hành vi bất thường của con, càng ngày tình trạng bấn loạn tâm thần của cô càng nhiều. “Một đứa chưa đủ, sao ông Trời thử thách tôi quá vậy!”, Anne kêu lên trong đau đớn.

Thay đổi suy nghĩ

Anne đã từng chần chừ trong việc đưa con đi gặp bác sĩ. Cô thắc mắc: Nếu con mình không bị tự kỷ, sự chẩn đoán chỉ làm cháu phải vào học chương trình đặc biệt, liệu có lợi cho việc học hành của cháu không? Con mình sẽ bị bắt nạt khi con nít khác biết cháu bị tự kỷ, tôi có phải giấu không cho ai biết tôi có con bị như vậy?”

Suy nghĩ của Anne rất thực tế, bởi cô sinh ra và lớn lên ở Việt Nam. Ở Việt Nam, cha mẹ có con như vậy hay giấu diếm vì không muốn bị nghĩ rằng họ có những đứa con tật nguyền về trí não.

Trước khi quyết định đưa con đi gặp bác sĩ, Anne đã khóc đêm, khóc ngày. Khóc ở nhà chưa đủ, cô tìm đến Chúa. Anne kể: “Tôi đứng trước bàn thờ Chúa một buổi lễ Chủ Nhật và xin Ngài cách tốt nhất cho Joseph. Sau lễ, tôi thấy một bé gái, lớn hơn Joseph, đang chạy giỡn chung quanh. Tôi hỏi mẹ bé và biết bé gái mới lên ba. Tôi kể với cô về Joseph. Nhìn tôi, cô nói: “Bé nhà tôi bị tự kỷ đấy. Nếu muốn, chị có thể gặp bác sĩ của con gái tôi.” Nghe xong, tôi cảm thấy Chúa Jesus đang đứng bên tôi, cho tôi gặp mẹ con đứa bé này. Tôi nghĩ đây là dấu hiệu của Chúa Jesus.”

Từ hôm ấy, Anne thay đổi hoàn toàn trong cách suy nghĩ về tình trạng hai ‘cục vàng’ của mình: bé gái Julia và bé trai Joseph. “Tôi tin Thượng Đế ban Joseph và Julia cho tôi.”, Anne tự tin nói, “Thượng Đế chỉ thách đố những ai có tài và có khả năng vượt qua chướng ngại. Ngài thực sự thấy tôi có nghị lực và khả năng cải thiện tình thế. Tôi trở nên bình tĩnh và bắt đầu chặng đường thử thách với Julia và Joseph.”

(Còn tiếp)

* Tên trong bài được đổi theo yêu cầu của nhân vật

ADHD (Attention-deficit hyperactivity disorder) là một trong những rối loạn phát triển thường gặp ở trẻ em, đặc điểm chung của ADHD là những hành vi hiếu động quá mức đi kèm sự suy giảm khả năng chú ý. Căn bệnh gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng học tập và gây khó khăn trong quan hệ với mọi người.

Tự kỷ (Autism) là một chứng rối loạn phát triển đặc trưng bởi khiếm khuyết về mặt quan hệ nhân sinh, giao tiếp ngôn ngữ, giao tiếp phi ngôn ngữ và hành vi sở thích hạn chế và lặp đi lặp lại. Cha mẹ thường nhận thấy những dấu hiệu của bệnh này trong hai năm đầu đời của con mình. (Wikipedia)

Vượt qua số phận – Cùng con vượt qua (Bài 2)

Vượt qua số phận – Hoạch định tương lai (Bài 3)

Vượt qua số phận – Giáo viên đặc biệt (Bài cuối)

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: