Thức với đêm

Share:
Ảnh: gabriel-unsplash

Đêm nay phố núi quên ngủ. Dốc đường đầy ánh đèn. Đèn chiếu ra từ mũi xe. Đâm thủng màn đêm. Tôi thấy màu của núi, sắc của đất. Thấy bàn tay Thượng Đế đang dùng cọ xóa đi những phần sáng tạo bị nhiễm độc. Thấy bầu trời ngồn ngộn khói mù. Biển bị gói bẩn bởi từng cuộn hóa chất phún ra từ đất. Tôi thấy từ trong cõi chết, những thây ma vùn vụt sống dậy đòi phán xét. Và từ cõi sống người ta dần dần chết đi, âm thầm không muốn để lại bất cứ tông tích nào trên cuộc đời này.

Đêm nay tôi cũng quên ngủ. Tôi ngồi quấn thơ thành một cái kén, và cuộn mình trong đó. Kén đủ rộng cho tôi ẩn náu. Vì năm mươi năm làm thơ, tôi đã cố gắng tiết kiệm từng chữ, từng bài. Ôi, kén thơ êm đềm, mát mẻ và thơm tho tựa da thịt người tình. Nhưng đó không phải là thứ hạnh phúc thật sự tôi vun quén. Sự sống của tôi được tính bằng những viên thuốc kéo dài. Những viên thuốc chặn những mầm bệnh. Khi viên thuốc vô hiệu. Cái chết sẽ bắt đầu.

Con lộ lên núi càng lúc cao dần. Con lộ tối hù, đen quánh, chẳng có  ngọn đèn, dù chỉ là một đốm ma trơi. Tôi ngồi bên Diệu, leo núi. Diệu lái xe như gió cuốn. Gió cuốn tôi theo nàng. Hằng trăm chiếc xe leo núi. Con lộ rực ánh sáng. Đèn xe soi từng viên sỏi, từng vết nứt của nhựa đường, từng bóng bầy chồn băng qua lùm cây. Đèn hắt lên cổ Diệu. Cái cổ khoét tròn, cộm lên một mảng cồn. Đã nhiều lần tôi muốn gục mặt vào đó, ngửi cho biết mùi mật của thịt của da, mùi đặc biệt rất Diệu. Nhưng lần nào nàng cũng quyết liệt đẩy mạnh tôi ra, rồi gằn từng tiếng, anh trai nha! Anh trai không được làm bậy em gái nha!

Xấp tiền cuối cùng của Diệu bị lùa vào tay của lão già Mỹ. Lão ngó cổ Diệu cười hô hố. Đôi mắt lão lại không muốn dừng lại nơi đó. Nó tiếp tục trượt xuống bầu ngực, và dán thật chặt vào đó một cách dâm đãng. Tôi kéo Diệu rời khỏi casino. Phố núi vẫn chưa chịu ngủ. Diệu vẫn chưa chịu ngủ. Và như vậy, tôi làm sao ngủ đây?

Chiếc xe bỏ núi, trượt dốc như bay, vòng vo một lúc rồi ra biển. Diệu dừng xe gần một bãi đá. Sóng trắng xóa, giận dữ, đập tan nát nước. Biển cũng không ngủ. Biển thức vọc sóng ngang dọc. Biển gọi gió. Gió gọi mây. Mây gọi trời gầm gừ. Có vài tia chớp ngoằn ngoèo phía xa. Chắc sắp mưa rồi Diệu ơi! Em có lạnh không? Xích gần, anh ủ ấm cho. Tôi đưa cánh tay dài ra, quàng vai Diệu. Tay chưa kịp chạm vai, tôi đã nhận một cái tát nẩy lửa từ tay Diệu. Em bảo rồi. Anh trai không được làm bậy em gái.

Mưa ào tới, rơi lộp bộp trên mui xe. Mưa quất nước vào các khung kiếng nghe lắc rắc, mịt mờ. Chúng tôi co ro trong xe, đếm thời gian và nhịp tim trôi dần. Đêm nay, Diệu rủ tôi thức để đi vòng vo rải tiền cho thiên hạ, và về đây ngồi chèo queo như thế này sao? Ít nhất cũng phải ngã vào lòng nhau, phải vuốt ve, phải hôn nhau, phải bày tỏ nỗi yêu thương nào đó. Em như tảng đá, anh biết không? Tảng đá không có cảm xúc.

Tôi và Diệu có nhiều đêm bên nhau như vậy. Và sau đó tôi chán ngấy. Tôi tiếc những đêm dài lãng mạn trôi qua, tôi vẫn chèo queo, cô độc – trong khi trước mắt  mình là một phụ nữ hấp dẫn, dạt dào sinh lực. Cũng có những đêm chúng tôi không gặp nhau, nhưng cũng vẫn là những đêm không ngủ. Tôi biết, lúc đó, Diệu sẽ phóng xe đi với tên đàn ông khác. Nhưng dù thế nào, nàng cũng gọi tôi cà kê dê ngỗng dăm ba chuyện thơ văn tầm phào.

Những đêm đó, phố núi lại thức cùng tôi. Đèn xe chói sáng một góc trời. Tôi thấy sắc của rừng, màu của đất. Rừng trống hoác, trọc lốc mặt. Rừng bị thiêu rụi vì từng trận lửa rừng khốc liệt. Rừng bị cụt đầu vì bị người đời đua nhau đốn gỗ một cách vô ý thức. Và đất, cũng vậy. Đất không còn là nơi trồng trọt hoa màu. Không còn là vựa lúa của quốc gia, là nguồn sống của nhân loại. Người đời đã chiếm nó để đầu tư địa ốc, khu du lịch, trung tâm ăn chơi, nhà máy nguyên tử… Tồi tệ hơn, xây dựng tượng đài, trang trại cho người nước ngoài…

Suốt nhiều năm, Diệu cứ thức như vậy. Tôi cũng thức như vậy. Và phố núi vẫn quên ngủ. Diệu từng nói nàng là tảng đá không có cảm xúc. Thế mà, theo tôi, nàng cảm xúc hơn một số người đời. Còn tôi, tôi chỉ là một kẻ làm thơ yếu đuối. Kẻ có nhiều mầm bệnh trong cơ thể. Sự sống của tôi được tính bằng những viên thuốc kéo dài. Khi những viên thuốc vô hiệu. Cái chết sẽ bắt đầu. Nhưng ở thơ, tôi có quyền uy của người làm thơ. Tôi có quyền mơ mộng, lãng mạn. Có quyền phản đối bất công, chống lại sự tàn bạo. Và có quyền yêu nước, thương nòi.

Sau những lần thức, Diệu bỗng như chim, mọc cánh bay đi chỗ khác. Trước khi đi, nàng gởi tôi vài dòng chữ. Tin nhắn vỏn vẹn như sau. Em chỉ là một tảng đá không cảm xúc. Xin hãy quên em và đừng bao giờ nhận định về em. Năm mươi năm làm thơ, và lần đầu tiên trong đời, thơ tôi đã bất lực, bởi Diệu.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: