Lắng nghe tiếng nói nội tâm để nhận diện thế giới bên ngoài

Điều quan trọng nhất để thành công là chinh phục chính là tiếng nói bên trong tâm trí mình. (Hình minh họa: Sergey Fediv/Unsplash)

Alex Sujong Laughlin, một nhà văn và nhà sản xuất đa tài hiện đang sống tại Lancaster, Pennsylvania, giữ một vị trí độc đáo trong bối cảnh truyền thông hiện đại với tư cách là đồng sở hữu của Defector Media. Trong hợp tác xã do người lao động sở hữu này, cô tạo dựng được một chỗ đứng đáng kể như một người có sức sáng tạo mạnh mẽ, sản xuất và dẫn chương trình một loạt podcast đa dạng, như Try Hard, Only If You Get Caught, và hiện tượng lan truyền Normal Gossip. Các tác phẩm của Laughlin thường khám phá sự phức tạp của hành vi con người, nhưng triết lý cá nhân của cô về nỗi sợ hãi và tham vọng mới là tâm điểm của những nỗ lực sáng tạo gần đây nhất của Laughlin.

Laughlin mô tả một mô hình lặp đi lặp lại trong cuộc sống của mình: cô thường xuyên nhận quá nhiều việc và tham gia những hoạt động vượt xa vùng an toàn của bản thân. Cho dù như ghi danh thử giọng cho một vở kịch cộng đồng, một buổi đọc văn học địa phương, hay một lớp học khiêu vũ, Laughlin thường bị thúc đẩy bởi một sự tò mò kỳ quặc mà cuối cùng nhường chỗ cho sự lo lắng tê liệt. Hiện tượng này thường biểu hiện dưới dạng cảm giác vật lý – một cục nghẹn trong bụng – khi cô đứng trước ngưỡng cửa của một trải nghiệm mới, phân vân liệu có nên bước vào hay rút lui về nơi an toàn.  Mặc dù đôi khi Laughlin không cưỡng lại được thôi thúc muốn bỏ chạy, nhưng cô nhận thấy những khoảnh khắc mà mình chọn vượt qua nỗi sợ hãi lại mang đến những trải nghiệm biến đổi và tuyệt vời nhất.

Sự say mê với “khoảnh khắc ngưỡng cửa” dẫn Laughlin đến việc ra mắt một podcast vào năm 2025, được dàn dựng đặc biệt để phân tích sự giao thoa giữa tham vọng và sự bất an. Bằng cách phỏng vấn khách mời về những giấc mơ mà họ quá sợ hãi để theo đuổi, Laughlin phát hiện ra cách mỗi người phản ứng với nỗi sợ hãi là yếu tố chính tạo nên câu chuyện cuộc đời họ. Thông qua những cuộc trò chuyện này, cô đúc kết được một số bài học sâu sắc về bản chất của sự kiên cường, thách thức những quan niệm thông thường về thành công và sự tự tin.

Một trong những nhận thức quan trọng nhất mà Laughlin chia sẻ là lòng dũng cảm không phải sự vắng mặt của nỗi sợ hãi, mà là khả năng cùng tồn tại với nó. Trong nhiều năm, Laughlin tin người thành công sở hữu sự dũng cảm bẩm sinh, nhưng các cuộc phỏng vấn của cô tiết lộ ngay cả những người thành đạt nhất cũng phải đau khổ với sự tự nghi ngờ sâu sắc. 

Một ví dụ cảm động là khách mời Mattie Lubchansky, người luôn mong muốn tham gia một lớp yoga công cộng nhưng lại lo sợ về những tương tác xã hội trong không gian đó. Lubchansky, một phụ nữ chuyển giới, lo lắng về sự an toàn thể chất của mình và liệu cô có bị gạt ra ngoài lề trong một môi trường truyền thống dành cho nữ giới hay không. Bằng cách tập luyện tại nhà trước, cô trải nghiệm một sự giải tỏa cảm xúc bất ngờ, cho phép bản thân tập trung vào hành trình thể chất của chính mình thay vì những phán xét của người khác. Việc lắng nghe những điểm yếu như vậy giúp Laughlin vượt qua những lo lắng của chính mình, đặc biệt những rào cản xã hội liên quan đến việc chuyển đến một thành phố hoàn toàn mới.

Hơn nữa, podcast nhấn mạnh việc những thay đổi lớn trong cuộc sống hiếm khi là kết quả của những hành động vĩ đại, mang tính điện ảnh, mà thay vào đó được sinh ra từ những chiến thắng nhỏ, từng bước một. Trong khi người nghe có thể mong đợi chương trình sẽ có những kỳ tích phi thường như trượt tuyết, thì những thử thách thực tế lại gần gũi hơn nhiều: tham dự một sự kiện hẹn hò ngắn ngủi dành cho người đồng tính hoặc một lớp thể dục. Laughlin nhận thấy một “hiệu ứng lan truyền” giữa các khách mời của mình; một khi họ vượt qua thành công một tình huống khó khăn nhỏ, “sức mạnh dũng cảm” của họ được củng cố, khiến những thử thách tiếp theo trở nên bớt đáng sợ. Điều này cho thấy kỹ năng quan trọng nhất không phải bản thân hoạt động cụ thể, mà là nghệ thuật tâm lý của việc trở thành người mới bắt đầu.

Laughlin cũng trải qua một sự chuyển đổi cá nhân về nhận thức của cô về thất bại. Trong quá trình sản xuất mùa đầu tiên của chương trình, ban đầu cô tuân thủ một cấu trúc cứng nhắc yêu cầu kết quả thành công đối với mọi khách mời. Khung cấu trúc này bị phá vỡ khi khách mời Ronald Young Jr. thừa nhận anh thất bại trong thử thách học một bản nhạc piano để biểu diễn trước công chúng.

Mặc dù ban đầu Laughlin cảm thấy thiếu tự tin về năng lực chuyên môn, nhưng cuộc trò chuyện sau đó về lý do thất bại trở thành tập phim mang tính chất chữa lành và sâu sắc nhất của loạt phim. Nó nhắc nhở rằng “sự thất bại” trong việc đạt được mục tiêu thường chỉ là lời mời để có một cuộc trò chuyện thẳng thắn hơn về nhu cầu và hạn chế của bản thân.

Cuối cùng, Laughlin cho biết những rào cản hạn chế nhất mà chúng ta phải đối mặt thường là những câu chuyện nội tâm mà mỗi người tự xây dựng về bản thân. Nhiều khách mời của bà bị mắc kẹt bởi những nhãn mác tự đặt ra, tin họ quá vụng về hoặc khó hòa nhập xã hội để cảm thấy thoải mái trong một số không gian nhất định. Họ sống trong nỗi sợ hãi về một ánh đèn sân khấu không tồn tại, lo lắng về sự phán xét của những người lạ, những người có lẽ cũng đang bận tâm với những bất an của chính họ. Công trình của Laughlin cuối cùng cho thấy người xem quan trọng nhất mà chúng ta cần chinh phục chính là tiếng nói trong tâm trí, và một khi mỗi người viết lại kịch bản nội tâm đó, thế giới bên ngoài sẽ trở nên ít đáng sợ hơn nhiều.

(theo CNBC)

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: