Cuối năm mưa phùn

(Hình minh họa: Max Van Den Oetelaar/Unsplash)

Chiều Ba Mươi Tết mưa bụi lất phất, ngày cuối năm trời ấm lạ lùng, khoảng 60 độ Fahrenheit Giữa mùa đông buốt giá của miền Đông Bắc Mỹ, thời tiết tự dưng ấm áp như đang vào xuân. Đài khí tượng bảo rằng đây là ngày đông ấm áp nhất từ năm 1875 đến nay.

Cô gửi thư hỏi thăm bạn bè cầu chúc họ một năm mới an vui. Nói chuyện với chú Quới trên đường về, đi qua những ngọn đồi thấp nên điện thoại mất sóng, phải ba lần mới hết câu chuyện. Chú Quới đang sửa soạn một chuyến đi xa, nửa vòng địa cầu. Cô nghe tin lòng vui buồn lẫn lộn, mừng cho bạn Xa có nơi trở về, buồn vì sẽ không còn có dịp gặp lại dù chỉ thỉnh thoảng bất ngờ.

Trong cuốn sổ tay của Cô, tên bạn Xa sẽ không còn nằm trong trang giấy ghi địa danh miền biển kia nữa. Cô hỏi đùa về bài hát và bức tranh mà chú Quới hứa hẹn hôm nào; bạn Xa đùa lại bảo rằng cứ ghé nơi ấy, sẽ trả đủ cả vốn lẫn lời…

Người đến và người đi trong đời sống khá nhiều, có người đem đến những cơn nhức đầu, có người mang theo trái tim, và có người để lại những tiếc nuối mỏng manh. Những mối duyên của đời sống trở thành kỷ niệm khiến ta giàu có biết bao. Thỉnh thoảng Cô nghĩ đến chú Quới nhớ giọng Huế rất êm, nhớ chuyện kể về người đẹp Nghi Lâm và Lệnh Hồ Xung mà bạn Xa không Cô kể khúc cuối, cứ bảo đọc pho kiếm hiệp kia rồi sẽ hiểu.

Cho đến bây giờ Cô cũng chưa có dịp đi tìm Nghi Lâm nhưng nghĩ đến câu chuyện kể là lòng lại ấm áp một nỗi êm đềm.

Trong mưa chiều hạt nhỏ, Cô thấy mắt bạn xa thấp thoáng, Cô nhớ lần chú Quới lội mưa từ LA về SD vào lúc cuối ngày, hôm ấy trời cũng mưa nhỏ nhẹ như thế này. Nhớ bạn Xa lặn lội đi về năm tiếng lái xe chỉ để gặp gỡ một hai tiếng buổi chiều tối là Cô bùi ngùi cảm động, ôi chao là bạn bè! Cô nhớ buổi tối Tháng Năm hôm nào, chú Quới cũng vượt đường xa đi thăm Cô vào lúc ngày tàn mang theo một mảnh đá trong suốt với những vân đá trắng đục, Cô đặt ở bàn giấy trên xấp hồ sơ, mỗi lần soạn hồ sơ là Cô cầm trong tay mảnh đá mát lạnh trong suốt kia. Bạn Xa thân ái với Cô quá nên mỗi lần nghĩ đến chú Quới là Cô thầm cảm ơn Đất Trời đã trao một món quà trân quý. Anh N., đang nghĩ đến anh, nghĩ đến chuyến đi xa sắp tới nên thầm cầu mong anh tìm được nơi trở về, bình an và thấy mặt hạnh phúc.

Buổi tối cuối năm thầm lặng, một ngày như mọi ngày giữa tuần lễ, Cô xem một chương trình truyền hình mà đầu óc lan man về quãng đời cũ ở quê nhà, đêm Giao Thừa không gian thoảng hương trầm khi hàng xóm đốt nhang cúng bái mời Tổ Tiên về ăn Tết …

Lúc gặp một hình ảnh lạ Cô buột miệng la nhỏ “sao vậy” thay cho câu “what happens” quen thuộc. Lúc ấy Cô nhận ra rằng thân xác đang ở Bắc Mỹ nhưng linh hồn đã vượt đại dương mà về đến quê nhà. Mái ấm của một thời xa cũ đã ấp ủ nuôi dưỡng Cô khôn lớn, dạy dỗ Cô những cảm tính, những rung động của ngày hôm nay. Đời sống bận rộn nên cái ta được gói kín; được đóng hộp buộc nơ thắt nút, nén chặt trong tiềm thức.

Cô nói chuyện một lúc khá lâu với L. câu chuyện của những ngày còn ở quê nhà, những mẩu chuyện rất cũ cột chặt ta với quá khứ. Trong một thời điểm lơ lửng thế này, quá khứ bừng sống với những hình ảnh mạnh mẽ rõ ràng như mới hôm qua.

Cố gắng lắm mà Cô cũng chỉ thức được đến 11 giờ 45 phút đêm; Cô mệt mỏi lắm rồi, cả ngày di chuyển nên đành tắt đèn đi ngủ. Cô gọi điện thoại chúc Tết, để lại lời chúc mong bạn hiền an vui, khỏe mạnh hơn trong năm mới.

Nhìn ra ngoài trời, đêm cuối năm không trăng ẩm ướt, Cô nhớ nhà quá chừng. Thì ra quê nhà xa xôi kia đã theo ta muôn vạn dặm, bao nhiêu năm rồi nghĩ đến lòng vẫn êm đềm tưởng tiếc và câu hỏi cuối cùng vẫn vang vang trong tâm trí bùi ngùi không biết nơi ấy bây giờ ra sao…

Cuối năm mưa phùn
Trời Xuân mở cửa
Lòng em Nguyên Đán
Nhớ anh gọi thầm.

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: