Phận Người Việt

Trong chiến tranh, Sau chiến tranh…
Share:
Ảnh: ehmitrich-unsplash

1-

Có nơi đâu?

Con Người nào?

Thảm thiết Việt Nam!

2-

An Lộc tháng Năm sôi vũng lửa

Chết không mồ, hồn gào vỡ cõi âm

“Giải phóng nào”!

Giết đồng bào không ghê tay

Dẫu da vàng, máu đỏ

Hở Bắc quân!

3-

Vẫn thấm hiểu sống lâu thêm tận khổ

Phận con người khốn khó cũng nên quen

Thân trần thế lưỡi nhọn đâm ghê sắt

Con Trời kia hằng phải chịu mão gai

Buổi khởi cuộc vỡ bi ai khóc ngất

Lần ra đi phải bỏ cuộc xuôi tay

Còn gì nào?

Kiếp đoạn thoáng mây bay…

4-

Vâng, rất biết nơi nầy là cõi tạm

Vẫn làm sao cố sống tận hôm nay?

Những tưởng trời cao kia có mắt

Hóa ra hằng nhắm chặt, buông tay

Cứ ngỡ cuộc tình kia tốt đẹp

Cuối cùng giăng tử huyệt chết không hay

Nhìn suốt tận chân mây thăm thẳm

Có hay không chớp ngắn tại bây giờ?

Thắc thỏm tử/sinh không là đáng sợ

Hơi thở dài vụt tắt – Một cơn mơ

Nơi xứ xa dội bom nổ súng

Nhân loại toàn cầu khẩn tiếng thương tâm

Dân tôi thảm khốc dầm thân vũng lửa

Nào mấy ai chia nhẹ nỗi oan hờn

Việt Nam!

Ôi vô vàn thống khổ!

Ác độc dựng tua tủa

Từ nhà mồ,

Nơi Hà Nội,

“Sự Thật” có hay không?

5-

Viết lại lời thơ nhớ buổi Tháng Tư,

Năm mươi năm xưa oán hờn chạy loạn

Thây ngã chết chật chín cây số đường kinh hoảng

Xương, thịt người kẹt nghẽn xích xe tăng

Pháo Bông Lau rầm rập bắn (*)

Xung phong!

(*) Pháo đoàn Bông Lau/CSBV lập thành tích “Diệt Gọn”  trên chín cây số Đại Lộ Kinh Hoàng. Quảng Trị, 29/4/1972

6-

Ngày trên đất Việt bắt đầu với nỗi khổ

Chung quanh thiên hạ khóc như mưa

Giọt nóng cháy bỏng tưởng hơ lửa

Càng khóc càng thấm hiểu đoạn trường

7-

Tháng Ba uất hận tới xương

Tháng Tư cởi áo gục đau lề đường

Cắn môi, thấm máu uất hờn

Lính, dân lâm tử cùng lần quê hương

8-

Đêm Sài Gòn sau Tháng 4, Bảy-lăm

Bà ngoại ẩn thân thâu bóng đêm,

Sợ ngày trời sáng

Lên công an phường nộp phạt,

Tường trình con bế cháu vượt biên.

9-

Trên Thập Giá đời, mỗi đồng bào tôi vác nặng

Ôi nợ Con Người, trả mãi không xong

Từng giây phút, trẻ thơ gào khóc đói

Ngày ngày uống Chén Khổ thất thanh!

Phan Nhật Nam

Viết trong lửa Tháng 3,4,5 | 1972 Ở An Lộc, Quảng Trị; Và sau 30 Tháng 4 | 1975 tại Sài Gòn. 

Share:

Ý kiến độc giả
Quảng Cáo

Bài Mới

Quảng Cáo
Quảng Cáo

Có thể bạn chưa đọc

Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Quảng Cáo
Share trang này:
Facebook
Twitter
Telegram
WhatsApp
LinkedIn
Email
Kênh Saigon Nhỏ: